Sáng sớm, Lăng Tuần đi tắm, sau khi quay lại, hắn lay Trình Lập dậy: “Lát nữa Kỳ Liên Ngọc sẽ qua đây tìm cậu, cậu cứ thuận theo nó là được.”
Đầu óc Trình Lập hỗn loạn, hoàn toàn không hiểu ý hắn là gì. Giờ phút này cậu chỉ muốn ngủ, bèn lắc đầu quầy quậy. Ai ngờ không bao lâu sau, chuông cửa vẫn reo lên inh ỏi, lúc Trình Lập dậy mở cửa, đầu cậu đau như muốn nứt ra.
Mở cửa ra, mặt Kỳ Liên Ngọc u ám kéo theo một chiếc vali đến. Vừa nhìn thấy những dấu vết trên mặt và cổ Trình Lập, vẻ chán nản ban nãy lập tức biến mất tăm, cậu ta cố tình hỏi: “Anh họ em tối qua làm mấy lần? Anh hại em thảm như vậy mà anh họ em vẫn còn tâm trạng cơ à?”
Trình Lập không tự nhiên kéo lại cổ áo, thấy cậu ta mang theo cả hành lý, đoán là định đến đây ở. Nhà là của Lăng Tuần, cậu không có tư cách phản đối.
Kỳ Liên Ngọc vừa vào đã đi thẳng đến phòng ngủ chính, thấy giường chiếu bừa bộn, cậu ta lại chán ghét đi sang phòng ngủ cho khách trước rồi ra lệnh cho Trình Lập: “Anh dọn dẹp phòng ngủ chính đi, lát nữa em qua đó ở. Buồn ngủ chết đi được, em đi ngủ một giấc đã.”
Trình Lập tự thấy có lỗi với cậu ta, lại nghĩ cậu ta còn nhỏ tuổi nên không so đo, chỉ ngoan ngoãn đi dọn dẹp nhà cửa. Dọn xong, cậu mang túi hành lý của mình đến bên cạnh cửa sổ sát đất, cũng nhét luôn tấm thảm cũ vào đó.
Sau khi vệ sinh cá nhân trong phòng tắm xong, Trình Lập cảm thấy hình như tay mình không còn đau như trước nữa. Hôm nay Bạch Vũ Lăng không đến mà bảo Tiểu An qua thay thuốc, nói là có ca phẫu thuật không đi được.
Mới mấy ngày ngắn ngủi không gặp, Tiểu An trông có vẻ tiều tụy đi, lúc thay thuốc cũng lơ đãng. Trình Lập đưa bàn tay lành lặn huơ huơ trước mắt cậu ấy, khẽ nói: “Cậu sao thế? Có phải cãi nhau với bác sĩ Bạch rồi không?”
Tiểu An úp mặt vào tay bật khóc: “Có lẽ bác sĩ Bạch không thật lòng với tôi, là do tôi hiểu lầm. Hình như gia đình anh ấy đang sắp xếp chuyện kết hôn cho anh ấy rồi, anh trai anh ấy nói với tôi như vậy. Trước lúc đi, tôi thấy dạo này anh ấy bận quá nên cũng không hỏi. Trình Lập, chắc giấc mơ của tôi sắp tan vỡ rồi.”
Trình Lập không biết nên an ủi cậu ấy thế nào, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cậu ấy: “Có lẽ mọi chuyện không tệ như cậu nghĩ đâu. Cùng lắm thì chia tay thôi.”
Không lâu sau, Tiểu An lại phải đi: “Tôi phải tìm một công việc đàng hoàng để nuôi con gái. Tôi đi trước đây.”
Tiểu An vừa mới đi, Kỳ Liên Ngọc đã bước ra từ trong phòng, cậu ta vươn vai, uể oải hỏi Trình Lập: “Anh làm xong bữa sáng chưa?”
Trình Lập nhíu mày nhìn cậu ta, không hiểu tại sao Kỳ Liên Ngọc lại coi mình như bảo mẫu. Với lại chính cậu còn chẳng ăn sáng.
“Không có bữa sáng.”
Kỳ Liên Ngọc cạn lời đi ra phòng khách ngồi xuống, ngửi thấy mùi thuốc trong phòng bèn bịt mũi nói: “Mùi thuốc anh thay nồng quá đấy. À phải rồi, ban nãy em thấy người thay thuốc cho anh là Omega, sao em lại nghe Bạch Vũ Triều nói người thay thuốc cho anh là em trai anh ấy nhỉ? Em nhớ là một Alpha mà.”
“Người ban nãy là bạn của tôi, có quen biết bác sĩ Bạch. Bác sĩ Bạch có việc bận không đi được.”
“Ồ, hình như ban nãy bạn anh đã khóc, có chuyện gì thế?”
Kỳ Liên Ngọc trưng ra bộ mặt hóng hớt, Trình Lập không muốn nói nhiều: “Không có gì.”
Thấy cậu không để ý đến mình, Kỳ Liên Ngọc lại bắt đầu nảy ra ý đồ xấu. Nhưng nghĩ đến lời dặn của anh họ, cuối cùng cậu ta vẫn không trêu chọc, ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.
Trình Lập thấy cậu ta đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng thay quần áo ra ngoài. Cậu cũng phải đi tìm việc làm.
Không có điện thoại đúng là bất tiện, Trình Lập đến chợ đồ cũ trước, thậm chí cậu còn không đủ tiền mua cái điện thoại rẻ nhất. Cuối cùng, ông chủ thấy cậu đi lượn lờ một lúc lâu, bèn đưa cho cậu một chiếc điện thoại rất cũ, chỉ cần năm mươi tệ, còn có thể trả góp, miễn cưỡng có thể gọi điện và lên mạng.
Trình Lập cảm ơn ông chủ rồi đi đến trung tâm giới thiệu việc làm. Cậu đã gửi hồ sơ vào email của những khách sạn và công ty khá tốt đang tuyển lao công. Để đề phòng, cậu còn nộp đơn vào một công ty giúp việc gia đình, làm theo giờ cũng được, chỉ cần có thể tự nuôi sống bản thân.
Cả một buổi chiều, Trình Lập chạy đi phỏng vấn, không ít công ty và khách sạn đều yêu cầu bằng cấp, lần này không có thầy Hoàng giúp đỡ, những công việc này đều không thành. Có điều, có một công ty giúp việc gia đình gọi cậu đến làm thử, nhưng vừa mới bước vào cửa nhà người ta, cậu đã bị mắng chửi đuổi ra một cách khó hiểu. Nếu cậu chạy chậm thì suýt chút nữa đã bị đánh.
Trình Lập gọi điện cho công ty giúp việc, muốn một lời giải thích, ai ngờ đối phương chỉ bảo cậu đợi tin.
Trình Lập ôm một bụng tức nghẹn trong lòng, đói meo ngồi bên lề đường, cậu xem email trả lời xem có hy vọng không, nhưng đa số đều bặt vô âm tín.
Vốn tưởng hôm nay không tìm được việc rồi, Trình Lập ủ rũ trở về, không ngờ lại nhận được cuộc điện thoại trên đường.
“Alô, xin chào, xin hỏi có phải cậu đang tìm việc không?”
Trình Lập nhất thời mừng rỡ, vội nói: “Đúng vậy, tôi đang tìm việc.”
“Bên tôi là phòng làm việc của một ngôi sao, thấy hồ sơ ghi cậu đã từng làm việc ở tập đoàn Diệu Dương. Bên tôi có vị trí trợ lý cần tuyển người, cậu có muốn thử không?”
“Hình như tôi chưa từng nộp đơn vào vị trí trợ lý của phòng làm việc nào cả?”
Người kia vội nói: “Không thể nào, đúng là bên tôi đã nhận được hồ sơ. Lương bên tôi đều được thanh toán theo ngày, dù thử việc cũng có lương. Địa điểm làm việc ở thành phố Bạch Lạc, không biết cậu có muốn không?”
“Một ngày bao nhiêu tiền?” Trình Lập thực sự quá thiếu tiền, nhưng lại sợ gặp phải lừa đảo, bèn hỏi: “Là phòng làm việc của ngôi sao nào? Mã số đăng ký là bao nhiêu?”
Người kia nói một cái tên mà Trình Lập chưa từng nghe qua, rồi đọc một dãy số. Sau khi cúp máy, nhờ vào trí nhớ siêu phàm, Trình Lập lên mạng tra mã số đăng ký của họ, đúng là một phòng làm việc như vậy. Ngoài ra, ngôi sao này cũng có thông tin trên mạng, thông tin mới nhất cho thấy đúng là đối phương đang quay phim ở thành phố Bạch Lạc.
Trình Lập gọi lại cho người kia, đồng ý đến làm thử. Đối phương thêm WeChat của cậu, kéo cậu vào một nhóm chat. Trong nhóm có mấy trăm người, Trình Lập cũng yên tâm hơn.
Trước khi về nhà, lòng Trình Lập nhẹ nhõm hơn đôi chút. Lúc đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, thấy họ đang thanh lý cơm hộp, cậu bước tới hỏi, năm tệ một hộp nên cậu mua hai hộp. Trở về căn hộ, Kỳ Liên Ngọc đang ngồi vắt chân trên ghế sô pha xem tivi, mở âm thanh cực lớn.
“Anh về rồi à? Cả ngày nay anh đi đâu thế?”
Trình Lập nhíu mày đi vào, phòng khách vương vãi đầy túi đồ ăn vặt, trong phòng ăn cũng nồng nặc mùi gà rán và mì Ý. Thùng rác cũng đã bị nhét đầy, đồ đạc nhiều đến mức khó tin.
“Anh mang cái gì về đấy?”
Kỳ Liên Ngọc nhảy xuống từ trên sô pha, giật lấy đồ trong tay cậu: “Anh lén ăn đồ ngon à?”
Trình Lập bất lực nói: “Anh mua hai hộp, em có muốn ăn cùng không?”
“Được chứ, anh đi hâm nóng đi.” Nói xong, Kỳ Liên Ngọc lập tức ra ngoài ngồi đợi ăn.
Trình Lập mang cơm hộp ra, Kỳ Liên Ngọc vừa mới ăn một miếng đậu phụ bên trong đã lè lưỡi nhổ ra: “Sao mà khó ăn thế này?”
Cả một ngày không ăn gì, Trình Lập ăn rất ngon miệng, có chút xót xa cho phần thức ăn bị lãng phí.
“Nếu không ngon thì em ăn thứ khác đi.”
Kỳ Liên Ngọc bĩu môi ra khỏi phòng ăn, quay người lập tức nhắn tin oanh tạc cho Lăng Tuần.