Ở Cổ Đại Gõ Mõ Cầm Canh Nhật Tử

Chương 3

Trước Sau

break
Người cô lớn ấy rời đi đã mười lăm năm, sống chết ra sao, người nhà họ Cố hoàn toàn không hay biết.

Cố Chiêu trong thân thể này mới tròn mười tuổi, chưa từng gặp người cô ấy, chỉ nghe trưởng bối nhắc qua đôi câu. Cũng vì chuyện này, bà Đỗ từ xưa đến nay không thích giao du với người bán hàng rong.

Đặc biệt là những năm gần đây, khi tuổi tác đã cao, tính tình của bà lại càng trở nên khó chịu hơn. Đến cả Lý thúc, láng giềng cũ, vì ông vốn xuất thân từ nghề bán hàng rong, nên bà Đỗ cũng không ưa, mọi việc qua lại hầu hết đều là do Cố Chiêu chạy qua giúp.

Nghe Cố Chiêu nói muốn mượn giấy ở tiệm tạp hóa của Lý thúc, bà Đỗ bất đắc dĩ thở dài: “Thôi, cũng đành vậy.”

“Chiêu à, lát nữa ngươi vào phòng bà, bà cho ngươi ít tiền đồng. Hôm nay là Nguyên Tiêu, chúng ta ăn chút gì đó ngon ngon. Lần trước còn sót lại ít thịt, ngươi qua tiệm tạp hóa mua thêm chút tương, tối nay bà sẽ làm canh thịt viên cho ngươi.”

Cố Chiêu vui vẻ đáp: “Dạ!”

Nếu muốn vá lại đèn lồng thì trước tiên phải tháo nó xuống. Chiếc đèn lồng treo khá cao dưới hiên, Cố Chiêu thử với lên nhưng không được, bèn quay lại nói với bà Đỗ.

“Nãi nãi, chiếc đèn này để trời sáng rồi con sẽ mượn cái thang gỗ của nhà bên cạnh để lấy xuống.”

Bà Đỗ phẩy tay: “Mượn cái gì mà mượn, chờ ông nội ngươi về, dọn cho ông cái ghế là được. Ông ngươi chỉ cần nhón một chút là lấy được thôi.”

Cố Chiêu im lặng.

Ông nội nàng tuy gầy, nhưng vóc dáng quả thật rất cao.

Nhắc đến Cố lão gia, bà Đỗ nhìn sắc trời, không kìm được mà lẩm bẩm vài câu.

“Hôm nay thật là lạ, giờ này trời còn tối thui. Thường thì giờ này trời đã sáng rồi.”

“Ông nội ngươi cũng lạ, giờ này mà vẫn chưa về đến nhà.”

“Có lẽ là có chuyện gì đó làm trì hoãn.” Cố Chiêu cười cười, giúp nói đỡ cho ông nội.

Gió ngoài cổng thổi lạnh buốt, bà Đỗ cầm lấy chiếc đèn thỏ từ tay Cố Chiêu, tiện tay treo nó lên cạnh cửa, rồi dắt tay cháu vào nhà. Nghe nàng nói vậy, bà vừa đi vừa lẩm bẩm.

“Lão già này thì có chuyện gì được chứ?”

“Chắc lại ghé qua nhà Triệu thúc của ngươi uống rượu thôi.”

Cố Chiêu biết Triệu thúc. Ông ấy là bạn của ông nội nàng, cùng làm nghề gõ mõ cầm canh, tên là Triệu Đao.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.

Đúng lúc Cố Chiêu và bà Đỗ đang đi về phía bếp thì nghe thấy tiếng động ngoài cổng.

Quay đầu lại, hai người thấy ông nội Cố Xuân Lai đang chắp tay sau lưng bước vào sân, đi bên cạnh ông chính là Triệu Đao mà họ vừa nhắc đến.

“Ông nội!” Cố Chiêu bước nhanh tới, đón lấy chiếc đèn lồng trong tay Cố Xuân Lai.

Gia đình họ Cố ba đời nay đều làm nghề gõ mõ cầm canh, chiếc đèn lồng này trong tay Cố Xuân Lai đã được truyền qua nhiều thế hệ.

Cố Chiêu cẩn thận nâng niu tay cầm của chiếc đèn. Có lẽ vì đã qua bao năm tháng, tay cầm bằng gỗ mun mang một độ ấm dịu dàng, nàng khẽ vuốt ve, cảm giác như còn chút hơi ấm còn sót lại từ những người đi trước.
Chiếc đèn lồng này có khung làm từ gỗ tế, khác hẳn những chiếc đèn giấy trong nhà, nó là loại đèn cung đình được dán bằng sáu lớp lụa mỏng.

Ánh nến màu cam xuyên qua lớp sa lụa, chiếu rõ mồn một từng tấc đất dưới chân. Ở phần tay cầm của đèn, có một chiếc đồng la nhỏ màu đen ám, buộc bằng dây tơ đỏ rũ xuống, nhìn vào rất khó thấy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc