Ở Cổ Đại Gõ Mõ Cầm Canh Nhật Tử

Chương 16

Trước Sau

break
Trong lúc ngước nhìn, nàng chợt chú ý đến cô bé đi phía sau Triệu Gia Hữu. Cô bé này chẳng biết từ đâu đi theo, khoác một chiếc áo màu đỏ, dưới ánh đèn lại càng nổi bật.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Cố Chiêu, cô bé ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, cổ hơi cứng đờ.

Đôi mắt đen nhánh chạm vào ánh nhìn của Cố Chiêu, gượng gạo nở một nụ cười, gương mặt xanh xao không chút sức sống.

Theo nụ cười đó, con ngươi đen trong đôi mắt cô bé bỗng co rút lại, cuối cùng chỉ còn nhỏ như hạt đậu xanh.

Ánh mắt ấy bỗng trở nên sắc lạnh và kỳ dị đến đáng sợ.

“Hô!” Cố Chiêu hít vào một hơi lạnh.

Hàn khí từ lòng bàn chân chạy dọc lên đỉnh đầu, lan đến tận đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc ấy, nàng chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Thịch thịch thịch!

Thịch thịch thịch!

Tiếng tim đập vang lên như sấm.

“Đi thôi, ngẩn ngơ làm gì thế?” Triệu Gia Hữu ngạc nhiên vỗ vai Cố Chiêu.

“A?” Cố Chiêu đau nhói, lập tức giật mình trở lại.

Nàng chớp mắt, trấn tĩnh lại, rồi nghiêm túc quay sang nhìn phía sau Triệu Gia Hữu.

Nhưng chỗ đó giờ chỉ còn một cô bé có nụ cười thẹn thùng, gương mặt hồng hào tươi tắn.

Vẫn là chiếc áo bông đỏ ấy, búi tóc nhỏ xinh lắc lư theo từng bước đi, đôi mắt ngước lên đầy ngây thơ, trong sáng.

Cố Chiêu tròn mắt, kinh ngạc chớp chớp:… Là mình hoa mắt sao?

Triệu Gia Hữu không chờ được câu trả lời từ Cố Chiêu, lại đưa tay đẩy nhẹ nàng.

“Này, ngươi làm sao vậy? Sao mặt mày như thế kia, gặp quỷ à?”

“Ai da! Nói cái gì vậy chứ!” Cố Chiêu còn chưa kịp đáp lời, Bùi Minh Hạo ở phía trước đã không hài lòng, quay lại kéo mạnh tay áo Triệu Gia Hữu, trách cứ.

“Người ta có câu ‘ngày không nói người, đêm không nói quỷ’, nhà ngươi không ai dạy ngươi sao?”

“Ngươi nhìn ngươi đi, ăn nói chẳng cẩn thận chút nào! Suỵt, coi chừng lời nói đấy!”

“Ai da!” Triệu Gia Hữu đã có chút hối hận ngay khi buột miệng nhắc đến chữ “quỷ”.

Cha hắn và ông nội Cố Chiêu đều làm nghề gõ mõ cầm canh ban đêm, đi đường đêm nhiều, đôi khi cũng sẽ bắt gặp vài điều không tầm thường.

“Ngày không nói người, đêm không nói quỷ,” câu này hắn đương nhiên hiểu rõ.

Chỉ là, bị Bùi Minh Hạo – kẻ mà hắn vốn chẳng ưa gì – nghiêm nghị quở trách thế này, mặt mày Triệu Gia Hữu có chút không vui, khó chịu ra mặt.
Trong chốc lát, mặt Triệu Gia Hữu lúc đỏ lúc trắng, đủ mọi sắc thái, cảm xúc rối ren chỉ có hắn mới hiểu rõ.

“Phì phì phì!” 

Triệu Gia Hữu mạnh mẽ nhổ vài bãi nước miếng xuống đất.

Cuối cùng, những câu chuyện kỳ bí mà cha hắn hay kể lại khiến hắn đâm ra sợ, cúi đầu nhận lỗi, ồm ồm xin lỗi bốn phía.

“Tiểu tử không hiểu chuyện, làm phiền mọi người, thật là đắc tội.”

Nói xong, hắn kéo tay áo lên lau môi một cách qua loa, liếc nhìn Bùi Minh Hạo, rồi nói, “Giờ đi được chưa?”

“Ừ.” Bùi Minh Hạo miễn cưỡng gật đầu, “Đi thôi.”

Dân gian có câu: “Quỷ không sợ bùa, chỉ sợ nước miếng.” Người ta nói rằng chỗ dương khí nặng nhất trên cơ thể là dưới lưỡi. Cử chỉ của Triệu Gia Hữu miễn cưỡng khiến Bùi Minh Hạo an tâm hơn một chút.

Cả nhóm tiếp tục đi về phía trước.

Triệu Gia Hữu lại vỗ vai Cố Chiêu, khẽ trách móc, “Cố Tiểu Chiêu, chuyện này cũng tại ngươi cả. Nhìn bộ dạng ngươi khi nãy kìa, mặt tự nhiên trắng bệch, bảo sao ta lại nói bậy.”

“Được rồi, ta sai.” Cố Chiêu lúc này không muốn đôi co với hắn, chỉ trả lời qua loa vài câu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc