Vừa nghe thấy vậy, A Trữ cuống cuồng như chuột trên bàn chông, sốt ruột đến phát hỏa mà chạy vạy khắp nơi tìm cách.
Sau mấy năm lăn lộn, A Trữ lại bắt đầu nhờ vả người này người nọ nghe ngóng phương thuốc, đặc biệt là ra sức dò hỏi giữa đám cung nữ có nước da trắng trẻo, đến nay cuối cùng cũng có kết quả.
“Đa tạ, đa tạ tỷ tỷ.”
A Trữ cười hì hì tạ ơn, đang nâng niu gói giấy như bảo bối định vào phòng thì bị Minh Hà chặn lại.
“A Trữ, bạc vẫn chưa đưa mà.”
???
A Trữ “vút” một cái ngẩng đầu lên.
“Minh Hà tỷ, chẳng phải trước đó muội đã đưa rồi sao?”
Minh Hà như vừa sực nhớ ra điều gì, thốt lên một tiếng “ồ”.
Trên mặt A Trữ lại lộ ra nụ cười: “Tỷ tỷ tốt, muội... muội đi dùng thử đây.”
“Đợi khi nào rảnh rỗi, muội mời tỷ tỷ uống trà, uống loại trà ngon nhất.”
Cánh tay chặn người của Minh Hà vẫn không hạ xuống, ngược lại, ả trưng ra vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn A Trữ.
“A Trữ, năm lượng trước đó không phải là tiền đặt cọc sao?”
“Ngươi còn phải đưa thêm cho ta mười lượng nữa.”
!!!
Vừa nghe thấy vậy, giọng nói của A Trữ vì tức giận mà trở nên run rẩy.
“Rõ ràng đã nói trước là năm lượng, giờ tỷ lại đòi muội thêm mười lượng nữa? Minh Hà, tỷ đừng có tham lam vô độ như vậy!”
Ý cười trên mặt Minh Hà lập tức tan biến.
Ả nhìn A Trữ, hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cứ đi hỏi thử người khác xem, xem có ai thèm bán thứ này cho ngươi không?”
“Hừ, chê đắt phải không?”
“Chê đắt thì đừng có mua, cứ làm một Cục Than Đen cả đời đi.”
Nói đoạn, Minh Hà liền muốn giật lấy gói giấy từ tay A Trữ.
“Tỷ…!"
A Trữ tức đến mức khí huyết nghịch lưu xông thẳng lên đỉnh đầu, chỉ là nước da nàng quá đen nên không nhìn ra được vẻ mặt đang đỏ gay.
Nàng gắt gao siết chặt gói giấy trong tay, đôi mắt trợn ngược nhìn Minh Hà, hận không thể khoét một cái lỗ trên người đối phương.
Cái hạng lật lọng, cái đồ tặc nhân tham lam, đồ rùa rụt cổ, cái quân... cái quân chó má nói năng như đánh rắm!
Trong lòng A Trữ đem đủ mọi lời lẽ bẩn thỉu ra rủa xả Minh Hà, nhưng cố tình cái bộ dạng thừa cơ tăng giá, ỷ thế hiếp người, kiểu "ngươi thích thì mua không thích thì biến" của Minh Hà lại khiến A Trữ tin rằng thứ thuốc này thực sự có thần hiệu...
Minh Hà túm lấy một góc gói giấy, nhìn A Trữ đang chết sống không buông tay, lạnh giọng hạ tối hậu thư: "Không mua thì buông tay!"