Kinh thành rộng lớn, sống ở đây quả không dễ dàng.
Những kẻ tài giỏi hơn Phan phụ nhiều không đếm xuể, vơ một nắm là được cả đống.
Sau bao năm xoay xở, Phan phụ cũng chỉ là một kinh quan, giữ chức Công Bộ lang trung ngũ phẩm. Ông ta lại một lòng một dạ chỉ muốn trèo cao hơn nữa, dựa vào thế lực của nhà vợ còn chưa kịp, thì đâu có gan đắc tội?
Vì thế, bấy nhiêu năm nay, hậu trạch của Phan phủ nhất định phải do một tay Lâm phu nhân định đoạt. Các di nương và thứ nữ khác, ai nấy đều răm rắp cúi đầu vâng lời.
Thuở trước, khi Lâm phu nhân mang thai, chính bà ấy đã chủ động nâng đỡ nha hoàn hồi môn thân cận là Trương thị lên làm di nương.
Chẳng bao lâu sau khi Lâm phu nhân hạ sinh đích trưởng tử Phan Trạch, Trương thị cũng sinh hạ trưởng nữ Phan Vân Nhược.
Hai năm sau, khi Lâm phu nhân sinh đích nữ Phan Văn Quân, Trương thị cũng theo đó sinh ra tam cô nương Phan Niệm Dao.
Phan Ngọc Liên đứng hàng thứ tư, mẹ ruột của nàng ở kiếp này tên là Hứa Thư Chỉ.
Phụ thân của Hứa mẫu, Hứa Vị Chí, là đồng hương kiêm sư gia của Phan lão gia tử. Năm đó, vì cứu Phan lão gia tử mà ông ấy đã bỏ mạng, để lại Hứa Thư Chỉ bơ vơ một mình trên cõi đời, nên nàng ấy được đón vào Phan phủ.
Hứa thị có dung mạo tú lệ dịu dàng, tính tình lại hiền lành ngoan ngoãn, hơn nữa chỉ sinh được một mụn con gái, nên Lâm thị cũng nể mặt lão gia tử, bao năm qua chưa từng hà khắc với hai mẹ con Phan Ngọc Liên chút nào.
Người nhỏ tuổi nhất trong Phan phủ hiện giờ là Phan Phương Yến. Mẹ ruột của nàng ấy, Vương thị, vốn là một mỹ nhân mà thượng cấp của Phan phụ có được từ một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Chỉ là không biết làm sao mà tin tức lại bị lọt ra ngoài, đến tai vị phu nhân sư tử Hà Đông trong nhà vị thượng cấp kia, thế là mỹ nhân này lập tức bị đẩy cho Phan phụ.
Bao năm qua, các thứ nữ trong phủ dù cãi cọ đấu khẩu với nhau, nhưng đối với đích nữ Phan Văn Quân thì lại hết lòng vội vã xu nịnh.
Lâm phu nhân cũng coi như để cho Phan Văn Quân luyện tập trước, xem lúc nào nên khoanh tay đứng nhìn, lúc nào nên ra tay đánh mỗi người tám mươi đại bản… Từ đó, ba tỷ muội con thê thiếp là Phan Niệm Dao, Phan Ngọc Liên và Phan Phương Yến đã kết thành một hội, hình thành một “bộ ba vai hề” vững chắc.
Không phải Phan Ngọc Liên chưa từng nghĩ đến việc dựng nên một hình tượng thanh tao đạm bạc như cúc, cứ thế an phận sống qua ngày trong phủ.
Nhưng trớ trêu thay, hình tượng đó lại thuộc về nữ chính.
Ngươi, một vai pháo hôi ngực to mà không có não, lại mang đầy vẻ yêu mị, cũng dám đi ăn vạ nữ chính hay sao?
Ngươi làm vậy là tự tìm đường chết.
Huống chi, cái dáng vẻ mà Phan Ngọc Liên được sinh ra… quả thực cũng không giống người có thể đi theo con đường tài nữ thanh cao tao nhã gì cho cam.
Vội vã lao vào phòng như một cơn gió, Phan Ngọc Liên chẳng nói hai lời đã đuổi hết nha hoàn ra ngoài, rồi tự tay lật tung cả hòm xiểng rương tủ, tìm cho ra cái quỹ đen nhỏ của mình.
Mấy năm nay, tiền tiêu vặt mà các cô nương trong phủ được lĩnh đều bằng nhau, mỗi tháng hai lượng bạc.
Thường ngày, đồ ăn vặt điểm tâm, son phấn, lụa là áo gấm đều do công quỹ trong phủ chi trả.
Dĩ nhiên, nếu có thứ gì vượt quá tiêu chuẩn, ví như ở bên ngoài vừa mắt một món trâm cài châu hoa kiểu dáng mới lạ nào đó, thì phải tự mình bỏ tiền tiêu vặt ra bù vào.