Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 32

Trước Sau

break

“Văn Quân.”

Tiếng gọi vang lên, Phan Văn Quân ngẩng đầu, nhìn rõ người đến liền nở nụ cười vui mừng: “Tuệ Châu!”

Tuệ Châu?

Phan Ngọc Liên, người vừa nãy còn để lời dạy của tỷ tỷ lọt tai này ra tai kia, nghe thấy cái tên này thì lập tức thấy quen. Quả nhiên, người đến chính là Nguyễn Tuệ Châu, nhưng nàng ta lại chẳng thấy được Ngọc Liên đang bị Văn Quân che khuất.

Tuệ Châu vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ bước nhanh đến: “Ta còn tưởng mình nhìn nhầm... thật không ngờ lại đúng là ngươi.”

Nhưng niềm vui ấy chỉ thoáng qua, nhanh chóng bị thay thế bởi nét lo lắng. Nhà họ Nguyễn chỉ có một ái nữ, Tuệ Châu không có lựa chọn nào khác ngoài việc cắn răng tiến cung dự tuyển, khóc mấy trận rồi cũng phải chấp nhận số phận. Nhưng Văn Quân thì khác, nàng đâu cần phải làm thế.

Tuệ Châu kéo Văn Quân ra góc vắng, mặt đầy ưu sầu: “Lần này tuyển tú lại diễn ra sớm hơn thường lệ đến một tháng. Ta từ Ký Châu vội vã về, bận bịu suốt dọc đường, chẳng kịp đến thăm ngươi. Còn định rằng nếu được ra cung sẽ ghé Phan phủ, ai ngờ lại gặp ngươi ở đây.”

Nàng ngập ngừng, hạ giọng: “Văn Quân, sao ngươi cũng vào cung tuyển tú rồi?”

Chuyện Phan Vân Nhược, đại tỷ của họ Phan, từng tham gia tuyển tú, dĩ nhiên là Tuệ Châu biết. Nghe hỏi, Văn Quân chỉ khẽ lắc đầu, nét tươi vui vừa rồi vụt tắt, sắc mặt thoáng trầm xuống. Nhìn thấy vậy, Tuệ Châu thấy lòng nhói lên, đang định nói gì thêm thì bỗng chú ý đến “cái đuôi nhỏ” phía sau Văn Quân.

Phải nói rằng, chỉ nhìn qua Phan Ngọc Liên bây giờ, bất kể thích hay không, cũng khó mà dời mắt nổi. Vẻ đẹp ấy... chói chang đến mức khiến người ta ngẩn ngơ.

Thấy Tuệ Châu sững sờ, Văn Quân cũng nhân cơ hội đổi chủ đề: “Tuệ Châu, đây là Tứ muội của ta, Ngọc Liên, trước đây ngươi từng gặp rồi đấy.”

Ai cơ? Ngươi nói... đây là ai?

Tuệ Châu sững người, kinh ngạc nhìn chằm chằm Phan Ngọc Liên.

Dù sao nàng cũng từng gặp “bản gốc” của Ngọc Liên, một cô gái bình thường, chẳng có gì nổi bật, chưa kịp phát triển đến độ quyến rũ “mười tám cấm”.

Thật ra, trong sân này, chẳng có ai không xinh đẹp; mỗi người một vẻ, đều là mĩ nhân cả. Nhưng dù là sắc đẹp xa lạ đến đâu, cũng chẳng thể so với cú sốc khi người quen năm xưa bỗng hóa thành một tuyệt sắc giai nhân như thế này.

Huống chi, Phan Ngọc Liên, chính là mỹ nhân mà tác giả trong nguyên tác đã dày công khắc họa, bằng vẻ đẹp lẳng lơ, tà mị và đầy nhục cảm khiến người ta vừa mơ vừa giận.

Nhìn vẻ mặt há hốc mồm của Tuệ Châu, Ngọc Liên chỉ hận không thể lập tức nạp thêm tiền cho hệ thống, đổi sang một bộ “bạch liên thanh thuần vô hại” để cứu vãn tình hình. Thế nhưng nàng vẫn phải nở nụ cười rạng rỡ, ngây thơ tiến lên hành lễ: “Thì ra là Nguyễn tỷ tỷ, Ngọc Liên xin vấn an tỷ, mấy năm nay ở Ký Châu, tỷ có mạnh khỏe không?”

Tuệ Châu nghe lời khách sáo ấy, ngẩn ra gật đầu lấy lệ hai cái. Trong sân, đã có không ít ánh mắt kín đáo lẫn công khai hướng về phía họ. Văn Quân vỗ nhẹ tay nàng, nhắc khẽ: “Tuệ Châu.”

Tuệ Châu hoàn hồn, khẽ thở dài, nhìn dung mạo hiện giờ của Ngọc Liên lại nhớ đến xu hướng thẩm mỹ đương thời, nàng không khỏi lắc đầu cảm thán: “Bao năm xa cách, nay gặp lại, vui mừng đến mất cả lễ nghi. Ta ở Ký Châu những năm qua, mọi sự cũng tạm ổn. Còn muội, Ngọc Liên muội, mấy năm nay sống có tốt không?”

Phan Ngọc Liên còn chưa kịp đáp, một hàng cung nhân đã nối đuôi bước vào sân. Dẫn đầu là một vị quản sự mặc váy hoa màu xang, chừng bốn mươi tuổi, nét mặt hiền hòa, nụ cười chuẩn mực.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương