Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 29

Trước Sau

break

Đám cung nhân đều nín thở chờ đợi, sợ quấy nhiễu đến việc Thái hậu đang tụng kinh lễ Phật. Là mẫu thân của đương kim hoàng đế, nói theo lẽ thường, Văn Thái hậu sớm đã đứng trên đỉnh cao quyền quý, được vạn người kính trọng, nâng niu, mọi việc thuận buồm xuôi gió mới phải. Ấy vậy mà mấy năm gần đây, thời gian bà lễ Phật ngày một dài hơn.

Suy cho cùng, việc Minh Sùng Đế không có con trai nối dõi đã trở thành nỗi đau trong lòng Thái hậu.

Khi còn là Trấn Vương, hậu cung tuyển tú chưa từng gián đoạn. Đến khi đăng cơ, Thái hậu càng thêm bận rộn, khắp trong ngoài hậu cung đều bị bà quấy đảo một phen. Mà cái “một phen” ấy, ròng rã gần mười năm.

Về sau, Thái hậu mới nhận ra dẫu có bày đủ cách cũng vô ích. Không cam lòng, bà dốc hết tâm tư gửi gắm vào chư Phật trên trời, cầu mong thần linh hiển linh, ban phúc cho hoàng đế có người kế tự. Mấy năm nay, bà không còn hỏi đến việc triều chính, chỉ ngày ngày tụng kinh bái Phật, cầu xin trời cao đoái thương, ban cho một vị hoàng tôn.

“Cốc... cốc...”

Giữa không gian yên tĩnh lạ thường của Từ Ninh Cung, chỉ có tiếng mõ gỗ từ tiểu Phật đường vang lên đều đặn.

Thái hậu khép mắt, tay đều nhịp gõ mõ, miệng khẽ niệm kinh. Niệm mãi, niệm mãi, giọng bà dần nhỏ đi, hơi thở cũng chậm lại, cuối cùng trong khung cảnh tịch mịch ấy, bà thiếp đi...

“Sinh rồi, sinh rồi!”

“Tin vui, tin vui a!”

“Là một tiểu công tử!”

Trong cơn mơ hồ, Thái hậu mơ màng biết mình đang nằm mơ. Bà còn chưa kịp suy nghĩ, đã nghe tiếng reo mừng ầm ĩ, trước mắt là cảnh một nhà hân hoan tột độ, đúng là niềm vui thêm con nối dõi.

Thái hậu bất giác cũng theo mọi người bước đến nhìn đứa trẻ trong tay bà đỡ. Đứa bé mũm mĩm, đỏ hỏn, đáng yêu khôn tả.

Bà đỡ mặc áo đỏ viền lục, ôm đứa nhỏ, cười đắc ý: “Thấy chưa, bà già ta nói đâu có sai? Cái cô tiểu thư nhà giàu kia, thân thể yếu như cọng lau, gió thổi là ngã, sao mà sinh được quý tử? Vẫn là phải phúc tướng đầy đặn, nở nang như này mới sinh được con trai khỏe mạnh chứ!”

Ngày đại hỷ, mọi người chỉ mải xuôi theo lời nịnh nọt: “Đúng rồi, đúng rồi, lão tẩu nói chí phải!”

“Nhà ta cũng có con dâu gầy như que củi, gió thổi là bay, chẳng sinh nở được gì cả...”

“Ta nói rồi, con dâu này tên hay, chữ Ngọc dưỡng người, quả là có phúc phần!”

Bên kia, người phụ nữ ăn mặc sang trọng run run chắp tay, nước mắt lưng tròng: “A Di Đà Phật, ông trời phù hộ, nhà họ Lý ta có người nối dõi rồi.”

Thái hậu đứng chen giữa đám người, nghe rõ từng lời, nhìn dáng vẻ người phụ nữ ấy mà chợt thấy đồng cảm sâu sắc. Trong khoảnh khắc, nghĩ đến chuyện mình vẫn chưa có tôn tử, lòng bà dâng lên nỗi chua xót không nói nên lời...

“Thái hậu nương nương!”

Trịnh ma ma bưng chén canh sen bước vào, vừa thấy Thái hậu đang nhắm mắt mà nước mắt lăn dài, sợ đến mức tay run rẩy, chén canh rơi vỡ xuống đất.

*

Khi Minh Sùng Đế vội vã đến Từ Ninh Cung, Thái hậu đã được đỡ về nằm nghỉ trên giường. Vừa thấy con, bà không màng lễ nghi, lập tức đuổi thái y và cung nhân ra ngoài, chỉ kéo tay hoàng đế, giọng run rẩy nói về chuyện Phật Bà hiển linh.

“Hoàng đế, Bồ Tát hiển linh rồi, hiển linh thật rồi!”

Lúc này, Thái hậu nước mắt ròng ròng, kích động vô cùng. Nói cho cùng, so với việc trách con trai bất lực, bà thà tin rằng là đám nữ nhân trong cung không ra gì.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương