Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 19

Trước Sau

break

Vừa nói vừa giả vờ từ chối, nhưng ai nghe cũng hiểu trong lòng nàng đang vui nổ đom đóm.

Phan Niệm Dao cười, giữ lấy cổ tay nàng, cố nhét vòng vào: “Ấy, tứ muội nói gì thế, tỷ muội mình còn phân cái gì là của ai nữa?”

Một bên, Phan Phương Yến tròn mắt cứng họng: ...

Nàng vội nhìn sang Phan Niệm Dao, thầm kêu trong bụng, không phải đã nói khác đi sao!!!

Thế nhưng nhìn thấy đôi vòng vàng đã ổn định trên cổ tay Phan Ngọc Liên, Phan Phương Yến cắn răng, không dám chần chừ thêm.

Nàng dứt khoát rút cây trâm vàng cẩn ngọc mai từ tóc mình xuống.

“Tứ tỷ phong thái lộng lẫy, dù ăn mặc giản dị cũng không hề kém phần rạng rỡ.”

Sợ mình đổi ý, Phan Phương Yến không cho đối phương cơ hội từ chối, vừa cười vừa cài luôn trâm lên tóc Phan Ngọc Liên.

“Cây trâm này ở chỗ muội chẳng khác nào hạt châu phủ bụi, nay nhờ phong tư của tỷ mà mới có dịp tỏa sáng lần nữa.”

Xong rồi, vốn định nhân cơ hội tuyển tú mà kiếm chút lợi, ai ngờ Phan Ngọc Liên lại “tay không bắt sói”, chiếm được cả vòng lẫn trâm, còn gì để không hài lòng nữa?

Sau khi tiễn nàng đi trong tiếng cười ngọt ngào, nụ cười trên mặt Phan Phương Yến lập tức méo xệch.

Mắt đỏ hoe, nàng trừng Phan Niệm Dao, giọng chua cay: “Hơ, tam tỷ đúng là rộng lượng ghê. Nói chứ bao năm nay cũng chưa từng thấy tỷ tặng muội thứ gì ra hồn. Tỷ này, sao không tặng món gì cho muội luôn đi?”

Phan Niệm Dao hờ hững liếc nàng một cái, nhại lại lời ban nãy: “Người ta nói vàng ngọc tôn thêm sắc đẹp... nhưng mà ngươi...”

Phan Phương Yến lập tức tím mặt, tức đến mức không giữ nổi bình tĩnh.

Nàng há miệng định phản bác, lại thấy Phan Niệm Dao phẩy tay: “Thôi, đừng nói nữa. Ngươi tưởng đôi vòng đó là gió thổi đến chắc?”

“Thế sao tỷ còn cho cô ta?”

“Vòng là của ta, ta cho ai thì mắc mớ gì tới ngươi? Hay cây trâm của ngươi cũng là ta rút xuống giúp ngươi cài lên đầu cô ta?”

“Ngươi cho thì ta cũng phải cho chứ còn gì nữa!”

Phan Phương Yến tức đến nghiến răng ken két, chỉ vào hướng Phan Ngọc Liên vừa rời đi: “Ngươi xem kìa, xem cái vẻ hám lợi phách lối ấy của ả!”

Phan Niệm Dao trợn mắt nhìn nàng: “Chứ còn gì nữa? Ả hám lợi chẳng phải là chuyện tốt à? Giờ không dỗ cho ả vui thì ngươi muốn tự đi dự tuyển sao?”

“Nếu ngũ muội muốn đi, tam tỷ ta thề sẽ tặng ngươi một đôi vòng y hệt!”

Phan Phương Yến lập tức cứng họng.

Chuyện tuyển tú... nàng biết rõ cơ hội của mình chẳng lớn bao nhiêu.

Nhưng nhỡ đâu, vạn nhất có cơ hội thì sao?

Cái “vạn nhất” ấy mới là điều đáng sợ.

Nàng không ngu như Phan Ngọc Liên, chỉ được cái vẻ ngoài xinh đẹp như bên trong thì rỗng tuếch, não toàn bọt khí ấy.

Nàng điên rồi mới dám lấy cả đời mình ra để đánh cược!

Chức quan của cha nàng chẳng cao, bản thân lại là thứ nữ, chỗ dựa lớn nhất cũng chỉ là gia thế bên ngoại của mẹ cả - một vị quan tam phẩm. Nếu ở bên ngoài, gả đi thấp một chút cũng không sao, với thân phận ấy, nàng vẫn có thể sống an ổn, thậm chí còn như phu nhân chính thất, muốn gì được nấy.

Nhưng nếu vào cung thì sao?

Cung cấm mười mấy năm nay, địa vị phi tần cao đều đã chiếm hết chỗ.

Khi Hoàng thượng còn tại vị, người mới vào chỉ có thể làm phi tần thấp hèn, cúi đầu hầu hạ, chịu đủ mọi khổ sở, ngày ngày phải xem sắc mặt người khác mà sống, cả đời không được bước chân ra ngoài.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương