Nương Nương Dựa Vào Nạp Tiền Độc Chiếm Đế Sủng

Chương 17

Trước Sau

break

Phan Niệm Dao và Phan Phương Yến đồng loạt quay sang nhìn nàng.

Chưa từng có lúc nào, thật đấy, chưa từng có lúc nào Phan Ngọc Liên lại vừa chướng mắt... vừa dễ mến đến vậy!

Dù nàng ngu xuẩn thật, nhưng lần này đúng là cứu tinh giáng thế.

Hai chị em lập tức phụ họa, không cần hẹn trước: “Mẫu thân, tứ muội dung nhan diễm lệ, thần thái đoan trang, lần này đi dự tuyển mới là thích hợp nhất!”

“Phải đó, mẫu thân, tứ tỷ là người đẹp nhất phủ ta, thậm chí cả kinh thành cũng khó ai sánh bằng! Nếu tỷ ấy đi, chắc chắn sẽ thuận lợi vô cùng!”

Trong Ninh Phong đường, Phan Ngọc Liên “một bước nổi danh”, trở thành tâm điểm chú ý.

Lâm phu nhân ngồi trên cao, chẳng nói lời nào, chỉ nhìn nàng chằm chằm.

Phan Niệm Dao và Phan Phương Yến thì thay nhau nịnh hót, lời nào lời nấy đều tâng bốc nàng đến tận mây xanh.

Mà người đang giả vờ ngoan ngoãn quỳ kia, trong lòng lại thấp thỏm bồn chồn.

Cuộc tuyển tú đột ngột này, không biết có phải do “hệ thống” gây ra hay không.

Trong nguyên tác, hình như đoạn này Phan phủ chẳng hề có chuyện tuyển tú, nàng cũng chẳng nhớ rõ nữa.

Dù sao ai mà rảnh đến mức thuộc làu từng chữ truyện mình đọc chứ?

Huống hồ phần lớn nội dung đều viết từ góc nhìn nam nữ chính. Chỉ có đoạn miêu tả “mỹ nhân cắm hoa” kia là khắc sâu vào tâm trí nàng, chấn thương đến mức nằm trong quan tài cũng nhớ được.

Vì thế, nàng mới nhớ rõ kết cục bi thảm của bản thân như vậy.

Khi Lâm phu nhân nhắc đến việc tuyển tú, nàng đã phải dốc hết sức tự chủ để kiềm chế mình không nhào tới khóc lóc xin được đi ngay.

Dù ai ai đều tránh né việc này, nhưng nàng không dám thật sự do dự, sợ rằng nếu chậm một bước, kịch bản sẽ quay lại, và nàng sẽ biến thành “mỹ nhân cắm hoa” kia.

Thế nên biểu hiện vừa rồi chính là toàn bộ “diễn xuất” mà nàng có thể huy động trong thời gian ngắn.

“Được rồi, đứng dậy cả đi.”

Lâm phu nhân nhìn nàng thật lâu, thần trí như vừa trở về, thấy ba người vẫn quỳ thì mới thở ra, cho phép đứng lên.

Bà vốn tưởng việc chọn người sẽ còn phải bàn vài ngày, nào ngờ lại xuất hiện một kẻ mắt sáng rực vì phú quý như Phan Ngọc Liên, khiến chuyện trở nên dễ dàng hơn hẳn.

Song, nghĩ đến việc này cần có Phan phụ gật đầu, bà tạm cho các cô về nghỉ.

Lần này, chính Ô ma ma đích thân tiễn Phan Ngọc Liên ra ngoài.

Trên mặt bà ta là nụ cười hiền hòa, giọng ôn tồn: “Dạo này thời tiết thất thường, tứ cô nương nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Được đối xử khác thường, Phan Ngọc Liên vừa đắc ý vừa hưởng thụ, cười híp mắt đáp dạ liên hồi, chỉ thiếu điều mọc đuôi vẫy phất phơ.

Thấy nàng phấn khích như thế, Ô ma ma chẳng lấy làm lạ, tính nết con bé này vốn hời hợt nông cạn, nếu bỗng dưng trở nên thông minh khôn khéo, đó mới là chuyện lạ.

Ra khỏi Ninh Phong đường, nàng còn chưa kịp nghiền ngẫm chuyện “tuyển tú”, đã đụng ngay hai vị tỷ muội Phan Niệm Dao và Phan Phương Yến đang đợi.

Nàng lập tức cảnh giác, sẵn sàng “chiến đấu”, nhưng chưa kịp mở miệng, Phan Phương Yến đã nhanh chân bước tới: “Tứ tỷ xinh đẹp lại thông tuệ, gan dạ hơn người, trong thiên hạ e chỉ có bậc đế vương mới xứng đáng với tỷ thôi...”

Nghe cái giọng nịnh hót ấy, Phan Ngọc Liên liền hiểu, hai người này đến đây để dỗ cho nàng đừng đổi ý.

Song, ngoài mặt nàng vẫn tỏ ra sung sướng, như thể được tâng lên tận mây.

Nàng ưỡn ngực, hất cằm đắc ý: “Tất nhiên rồi.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương