Baek Jinho đã xuất hiện ngay từ chương đầu tiên truyện tranh, vậy nên Bae Gawon nhận ra hắn, nhưng vẫn cố tình hỏi: "Cậu là ai vậy?"
Đôi mắt Baek Jinho lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, u ám nói: "Bên A của cô."
Sau đó, hắn dời mắt khỏi khuôn mặt xinh đẹp của Bae Gawon, nhìn chằm chằm vào tấm rèm, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng tấm rèm rồi nhìn rõ người bên trong.
Hắn lạnh giọng ra lệnh: "Baek Gyeongu, ra đây."
Bae Gawon chớp chớp mắt, chậm rãi buông rèm xuống, trốn về phòng thay đồ.
Một lúc sau, Baek Gyeongu bước ra, mặt hắn đỏ bừng, thậm chí môi còn hơi sưng, mái tóc được chải chuốt trước khi quay cũng có chút rối.
Hắn chột dạ không dám nhìn thẳng Baek Jinho, cúi đầu, gọi nhỏ một tiếng: "Anh họ."
Baek Jinho cười lạnh: "Tôi không biết mình còn có một người em họ gan lớn như vậy đấy."
Baek Gyeongu im lặng, tai đỏ bừng.
Hắn quả thật đã làm chuyện quá đáng, nhưng không còn cách nào khác, hắn không thể từ chối Bae Gawon, cô đã cứu hắn, hơn nữa cô còn rất dịu dàng với hắn.
Đã lâu lắm rồi hắn không được đối xử dịu dàng như vậy. Ở công ty, chỉ có sự đả kích và bóc lột lạnh lùng. Bởi vì gia cảnh hắn giàu có nên thường xuyên phải nhận những lời chế nhạo, mỉa mai. Bọn họ một mặt thao túng tâm lý hắn, một mặt lại muốn hắn cống hiến tài nguyên và tiền bạc của gia đình.
Thậm chí mỗi ngày hắn chỉ được ăn salad rau củ lạnh ngắt, cùng với Americano đá bỏ thêm rất nhiều đá.
Hắn cảm thấy cả người mình sắp không còn chút hơi ấm nào nữa, nhưng ban đầu khi lựa chọn làm thực tập sinh, hắn đã mạnh miệng tuyên bố với gia đình, nên bây giờ chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Baek Jinho nhìn thấy bộ dạng lôi thôi lếch thếch sau khi làm "chuyện ấy" của hắn thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt, ánh mắt lạnh lùng chiếu thẳng vào mặt hắn: “Còn không mau đi chỉnh trang lại đi!”
“Bảo người mang một bộ đồng phục mới và đồ lót qua đây.”
Baek Gyeongu khẽ “Vâng” một tiếng, xoay người lại gần tấm rèm, nhẹ giọng dỗ dành Bae Gawon: “Gawon, tôi đi bảo người mang quần áo qua, em đợi một chút nhé.”
Trong rèm không có động tĩnh gì.
Baek Gyeongu rời đi, chỉ còn lại Baek Jinho và Bae Gawon cách nhau một tấm rèm.
Baek Jinho đứng bên ngoài, ánh mắt dừng lại ở mép dưới tấm rèm, hắn có thể nhìn thấy bàn chân Bae Gawon khẽ nhón lên, đung đưa qua lại, đôi tất trắng muốt cũng không trắng bằng một đoạn bắp chân nhỏ lộ ra của cô.
Baek Gyeongu đối mặt với hắn còn thấy ngượng ngùng, còn cô thì hay rồi, không có chút áy náy nào của kẻ làm chuyện xấu, vô cùng ung dung.
Rất yên tĩnh, Baek Jinho ngược lại muốn nói gì đó. Một lúc lâu sau, hắn lạnh lùng cất tiếng hỏi: “Bộ đồng phục cô chụp là đồ bỏ đi hay sao? Tại sao lại vứt bừa bãi trên đất như vậy?”
“Với tư cách là người mẫu, đây là một biểu hiện cực kỳ thiếu chuyên nghiệp của cô.”