Bae Gawon cố ý xuống lầu muộn hơn giờ hẹn mười phút. Quán cà phê ở tầng 16, có cửa sổ kính sát đất nhìn ra quang cảnh tuyệt đẹp, khung cảnh bên ngoài như một bức tranh chuyển động, bầu trời xanh biếc tưởng như giơ tay là có thể chạm tới.
Giám đốc đến gặp cô còn mang theo quà ra mắt, một chiếc túi xách Hermes.
Bae Gawon chỉ thờ ơ liếc qua chiếc túi rồi dời mắt đi, ra vẻ như ở nhà người giúp việc đi chợ cũng xách túi Hermes, dáng vẻ giàu sang phú quý. Cô khẽ nhếch môi, chào giám đốc: “Chào ông.”
Giám đốc đi thẳng vào vấn đề: “Chào Bae tiểu thư.”
“Chuyện là thế này, ngoại hình và khí chất của cô thực sự rất phù hợp với mẫu đồng phục mà Vibe chúng tôi thiết kế cho đợt đấu thầu Sligao lần này. Trụ sở chính rất muốn hợp tác với cô, chúng tôi sẽ thể hiện thành ý lớn nhất, đây là bản hợp đồng phác thảo, cô có thể xem qua.”
Bae Gawon cầm hợp đồng lên xem lướt qua, chủ yếu nhìn vào phần thù lao.
Trong hợp đồng ghi rõ, chụp bộ đồng phục mùa hè này sẽ được trả bốn trăm triệu Won Hàn Quốc, thanh toán một nửa trước khi chụp và thanh toán phần còn lại sau khi hoàn thành.
Bae Gawon dứt khoát ký tên: “Tiền bạc với tôi không quan trọng, tôi vừa về nước, đang rảnh rỗi buồn chán nên coi như giết thời gian thôi.”
Giám đốc thấy cô không hề dây dưa, bèn mỉm cười: “Bae tiểu thư thật sảng khoái, hợp tác vui vẻ.”
Ký xong hợp đồng, trước nhiều lần năn nỉ của giám đốc, Bae Gawon mới miễn cưỡng nhận lấy chiếc túi xách Hermes.
...
Hai trăm triệu Won tiền tạm ứng nhanh chóng được chuyển vào tài khoản của Bae Gawon. Vì không còn nhiều ngày nữa là đến hạn chót đấu thầu của Sligao, thời gian rất gấp rút, vậy nên buổi chụp hình đồng phục được vội vàng ấn định vào thứ Tư tuần này.
Theo tiết lộ của giám đốc, ngoài cô ra, buổi chụp hình còn có một người mẫu nam, là trưởng nhóm của một nhóm nhạc nam mới ra mắt, tên là Baek Gyeongu.
Một idol nhỏ mới ra mắt, cho dù xuất thân từ công ty giải trí lớn cũng rất khó có được tài nguyên tốt như vậy. Hắn vừa ra mắt không lâu đã có thể một mình đại diện cho dòng sản phẩm đồng phục của Vibe, chắc chắn là có chống lưng rồi.
Giám đốc lén lút nói cho Bae Gawon biết, nam idol này là thiếu gia của một nhánh phụ trong tập đoàn Vibe. Từ nhỏ đã không thích học hành, một lòng muốn làm idol, thích cuộc sống hào nhoáng, được tung hô bằng hoa tươi và những tràng pháo tay.
Bae Gawon xem ảnh hắn, thảo nào có thể ra mắt được, trông đúng là đẹp trai thật.
Mặt rất nhỏ, đường nét gương mặt thanh thoát, mái tóc xoăn màu nâu, da rất trắng, trên mũi có một nốt ruồi nhỏ. Mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết, mang lại cảm giác rất trong sáng, giống như một ly nước có ga ướp lạnh mùa hè, mát tận đáy lòng.
Kiểu ngoại hình này chắc chắn không ăn ảnh, vì da hắn quá trắng, lên hình đường nét ngũ quan dễ bị mờ. Ảnh không ăn ảnh mà đã đẹp trai thế này, người thật chắc chắn còn đẹp hơn, có sức hút hơn nhiều.
Bae Gawon trái lại có chút mong chờ được gặp mặt hắn.
…
Mấy ngày trước buổi chụp hình, ban ngày Bae Gawon sống rất ung dung thoải mái, đi spa, mua sắm, uống cà phê, chụp ảnh khoe của trên mạng xã hội.
Nhưng ban đêm lại vô cùng khó chịu. Càng gần đến ngày truyện tranh bắt đầu, những thay đổi trên cơ thể cô lại càng rõ rệt, cảm giác ập đến từng đợt từng đợt, mãnh liệt và dữ dội.
Từ chỗ chỉ cần dùng "đồ chơi nhỏ" một lần là giải quyết được, giờ cô phải dùng đến hai, ba lần.
Vào ngày chụp hình, khi giám đốc gặp lại cô còn khen: “Sắc mặt Bae tiểu thư ngày càng tốt hơn rồi đấy.”
Bae Gawon trong lòng khổ sở, nhưng ngoài mặt vẫn cố nặn ra một nụ cười xinh đẹp: “Cảm ơn ông.”
Estrogen tiết ra nhiều, sắc mặt đương nhiên tốt, vẻ nữ tính ngời ngời. Nhưng cùng với sự dao động hormone, cô càng thèm muốn đàn ông, "đồ chơi nhỏ" làm sao thú vị bằng việc ngồi lên mặt người khác được.
Cô hỏi giám đốc: “Bên ngoài kia đều là fan của Baek Gyeongu sao?”
Lúc Bae Gawon ngồi xe đến, cô thấy bên ngoài tòa nhà có vài cô gái lác đác đứng chờ.
Giám đốc cười gật đầu: “Đúng vậy.”
Ông ta nhìn đồng hồ đeo tay: “Chắc cậu ấy sắp đến rồi, idol mới ra mắt lịch trình dày đặc, gần như làm việc không ngừng nghỉ. Mong Bae tiểu thư đừng để ý.”
Bae Gawon tỏ vẻ thấu hiểu: “Không sao đâu.”
Cô và giám đốc nói thêm vài câu khách sáo rồi đi trang điểm.
Chuyên viên trang điểm cầm bông phấn dặm qua dặm lại trên mặt Bae Gawon. Cô rảnh rỗi không có gì làm bèn lưu một lần tiến trình, ghi đè lên nội dung của ô lưu thứ hai trước đó.
Lớp trang điểm rất nhạt, nhẹ nhàng thanh tao như nước lọc, càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng trong trẻo của Bae Gawon, đẹp đến mức không thể tả được.
Trang điểm xong, cô đi thay đồng phục. Lúc từ phòng thay đồ bước ra, Baek Gyeongu đã đến rồi.
Đúng như Bae Gawon phán đoán, hắn quả thực không ăn ảnh, người thật còn đẹp trai hơn. Dáng người cao ráo, da trắng, mặt chỉ to bằng bàn tay, vai rộng eo thon, tạo hiệu ứng thị giác cực mạnh, giống như nhân vật được tạo hình bằng CG.