Việc đầu tiên anh làm sau khi vào phòng là đi tắm vì vậy còn chưa phát hiện thấy trên giường mình có người.
Nhà khách này là khách sạn có điều kiện tốt nhất huyện, nhà vệ sinh xây bồn tắm gốm sứ, trên bồn tắm có một cái vòi sen. Trong phòng trải thảm, nệm dùng Tịch Mộng Tư, chăn ga giường đều thống nhất là màu trắng.
Giang Thành vừa lấy khăn lông khô lau mái tóc ướt sũng, vừa đi lên giường.
Bỗng nhiên, anh nhìn thấy hình như chăn nhúc nhích một chút.
Lúc đầu anh cho rằng mình hoa mắt cho đến khi anh nhìn thấy một người ngồi dậy ở trên giường.
Cả cơ thể được chăn bọc lại chỉ lộ ra cái đầu. Khuôn mặt rất trắng, mặt mày mơ màng như được bao phủ bởi lớp sương mù, sóng mũi nhỏ và thẳng tắp, đôi môi căng mọng đỏ hồng. Tóc rối bù như bị người khác xoa lung tung nhưng trông cô không hề luộm thuộm mà còn khiến cô trông rất đáng thương.
Giang Thành sợ cô đến mức phản ứng đầu tiên là nghĩ mình gặp phải nữ yêu tinh nào đó trong Liêu Trai, sau khi nhìn kỹ đôi mắt "Nữ yêu tinh" đó mới phát hiện đây là người mình quen biết.
Giang Thành cũng là người của thôn Tiểu Mộc, không ai thôn Tiểu Mộc không biết Khương Bảo, dù sao cô làn "chồi non trà Minh Tiền", đi tới đâu đều thu hút sự chú ý tới đó. Chỉ có điều vì công việc mà anh rất ít khi về, lần trước gặp cô là hai năm trước.
Anh luôn có cảm giác hai năm không gặp, "chồi non" này trông hơi khác một chút.
“Sao cô lại ở đây... ở trên giường tôi?" Giang Thành ngạc nhiên.
Khương Bảo không nói gì, hai má ửng đỏ kéo chăn lên mặt.
Trong chốc lát từ trong chăn truyền ra giọng nói rầu rĩ: "Anh mặc quần vào trước đi…”
Sau đó Giang Thành mới phát hiện mình vừa tắm xong nên trên người anh chỉ mặc mỗi một cái quần lót.
----
Khương Bảo vừa mới quét mắt nhìn anh một cái. Ngoài khuôn mặt có tỷ lệ quay đầu cực cao kia thì vai lưng rộng lớn, eo hẹp, da màu mật và cơ bắp cuồn cuộn, cô đều thấy hết. Thậm chí cô còn có thể nhìn thấy bọt nước không ngừng lăn xuống trên da anh.
Khương Bảo không khỏi thắc mắc Khương Đại Bảo trong sách bị ma ám hay sao vậy? Nam hai trông đẹp trai, dáng chuẩn thế này mà ngày nào cũng đòi tự tử để ly hôn.
Sau khi Giang Thành ý thức được hình ảnh của mình rất không "dễ nhìn", vội vàng mở cái túi nhỏ đựng quần áo trong góc trên mặt đất để lấy đại một quần áo thay.
Anh vừa mặc quần áo xong, lại nghe giọng Khương Bảo từ trên đầu giường: "Còn quần áo nữa không? Anh có thể cho tôi mượn một cái được không?”
Giang Thành sửng sốt, sau đó lấy cho cô một cái áo sơ mi và cái quần jean giặt sạch sẽ.
Anh đưa quần áo qua, Khương Bảo vươn một cánh tay từ trong chăn ra đón.
Giang Thành nhìn thấy cánh tay trắng trẻo tinh tế và nửa bả vai bóng loáng mềm mại lộ ra, trên vai có một sợi dây lưng tinh tế.
Khương Bảo thấy anh đưa quần áo xong lại đứng ở trước giường bất động, vì thế lên tiếng nhắc nhở anh một câu: "Tôi muốn mặc quần áo.”
Giang Thành trả lời một tiếng "À" nhưng chân vẫn không nhúc nhích.
“Anh xoay người lại đi! " Khương Bảo không khỏi thúc giục.
Cuối cùng sự thúc giục này khiến Giang Thành tỉnh táo lại, đột nhiên anh giật mình và lập tức quay người đi.
Phía sau có tiếng chăn ma sát rất nhỏ, âm thanh nghe như là cô xốc chăn lên ngồi dậy, bắt đầu mặc áo và cài cúc áo, sau đó đứng lên và nâng một chân thò vào trong quần.
Trước đó Khương Bảo bị đánh thuốc mê, vừa mới tỉnh lại nên đầu óc vẫn còn choáng váng, không có chút sức lực nào. Cố lắm cô mới đứng được nhưng đứng một chân thì vẫn tương đối khó khăn.