...
Trên bàn cơm, Lâm Ôn Ôn gắp thức ăn cho Mạnh Tu Viễn, Mạnh Tu Viễn không từ chối, hơn nữa lúc ăn cơm còn ném ánh mắt "nóng bỏng" về phía Lâm Ôn Ôn.
Trong lòng Lâm Ôn Ôn cực kỳ vui sướng, hai má cũng đỏ ửng lên, gắp thức ăn càng ân cần hơn.
Một lát sau, Mạnh Tu Viễn mở miệng nói: "Bộ quần áo này của cô rất đẹp."
Lâm Ôn Ôn sửng sốt: "Hả?"
"Mua ở đâu?" Mạnh Tu Viễn hỏi.
Anh hỏi quá đột ngột, Lâm Ôn Ôn vẫn còn đang đắm chìm trong cảm xúc ngượng ngùng kia, đầu óc nhất thời không suy nghĩ kịp.
"Là đặt mua của một thợ may." Lâm Vĩnh Hoa trả lời thay cô.
"Thợ may? Thợ may nào?" Mạnh Tu Viễn tiếp tục hỏi.
Lâm Ôn Ôn không biết vì sao anh lại hứng thú với quần áo của mình như vậy, kinh ngạc hỏi ngược lại một câu: "Làm sao vậy?"
"À..." Mạnh Tu Viễn mơ hồ nói: "Tôi cảm thấy rất đẹp, muốn mua cho em gái một bộ."
"Anh còn có em gái sao?"
"...Ừ."
Mạnh Tu Viễn không có em gái, lý do này là anh bịa đặt ra, anh là con một trong nhà. Hỏi thợ may là bởi vì loại vải của bộ quần áo này cũng là vải bông thô.
Hiện nay vải kaki, lụa polyester đang thịnh hành, hầu hết các cô gái trong thành đều mặc quần áo làm từ chất liệu mới này, rất ít khi mặc vải bông thô.
Ngoại trừ nữ sinh đứng dưới tán cây ngày đó thì Mạnh Tu Viễn chỉ nhìn thấy một số công nhân trong nhà máy mặc loại chất liệu này.
Trên người Lâm Ôn Ôn này cũng mặc một chiếc váy liền làm bằng vải bông thô màu trắng, thế nhưng kiểu dáng lại có chút khác với kiểu dáng của nữ sinh kia mặc.
Váy của nữ sinh kia rộng hơn, ngoài ra thì không có điểm gì đặc biệt. Còn váy của Lâm Ôn Ôn lại dán sát vào người, hơn nữa phần eo còn dùng dây thắt lại, từ thắt lưng đi xuống, làn váy dần dần xòe ra, vô cùng phù hợp với dáng người cao gầy của cô.
Tuy rằng kiểu dáng không giống nhau, nhưng chất liệu lại giống, anh thầm nghĩ, liệu đây có phải là trùng hợp hay không? Cùng một thợ may? Nếu như thông qua thợ may kia thì liệu có thể tìm được nữ sinh kia hay không?
----
Lâm Ôn Ôn vừa nghe thấy anh khen váy của mình đẹp thì mặt lại đỏ lên, trả lời: "Thợ may là nông dân, không có cửa hàng ở trong thành phố, nếu anh muốn may quần áo thì tôi có thể đi đặt giúp anh."
"À..." Mạnh Tu Viễn chỉ à một tiếng rồi không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau, anh nói một câu không liên quan: "Hôm đó ở trường học, tôi nhìn thấy có một nữ sinh cũng mặc chiếc váy giống như thế này."
Lâm Ôn Ôn cảm thấy những lời này của anh không đầu không đuôi, nhất thời không biết phải trả lời thế nào. Trầm mặc một lát, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một người.
"Khi nào?" Cô hỏi.
Mạnh Tu Viễn suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai mươi bốn tháng chín."
"Váy của cô ấy có phải rất rộng không? Không có thắt lưng?"
"Đúng vậy." Tim Mạnh Tu Viễn đập nhanh hơn: "Cô từng gặp qua?"
Lâm Ôn Ôn cười với anh: "Cô ấy chính là thợ may, hôm đó đến trường học đưa quần áo cho tôi. Mặc dù là người nông thôn, nhưng tay nghề rất tốt, quần áo cô ấy may còn đẹp hơn so với quần áo may sẵn ở bách hóa cao ốc, tôi rất thích."
Lâm Ôn Ôn vẫn tự cho mình là con gái của cán bộ, cô khen người khác là vì thể hiện sự thân thiện của mình, cô thích cảm giác được người ta vây quanh nịnh nọt.
Tuy nhiên, cô sẽ sớm hối hận về những lời khen ngợi của mình dành cho Khương Bảo.
Nhìn thấy Mạnh Tu Viễn sau khi nghe xong lời này của mình thì rất phấn khích, còn đuổi theo dò hỏi thợ may kia tên là gì, ở nơi nào.