Khương Bảo nhìn hai cái bánh bao kia, cảm thấy có chút kỳ quái.
Kim Mỹ Hồng ngượng ngùng cười cười: "Lúc sáng đã nói dối em, chị đúng là có mua hai cái bánh bao trắng ở chợ, nhưng không nỡ ăn mà ăn lương khô mình mang tới."
"Em không ăn, chị cho bọn nhỏ đi." Khương Bảo vừa nghe thấy đây là đồ người ta tiết kiệm được, liền không dám ăn.
"Em cứ mặc kệ bọn họ, ngày thường ở trường học bọn họ ăn rất ngon."
Thấy cô không tin, Kim Mỹ Hồng lại giải thích: "Bọn nhỏ học ở trường, nếu ăn quá đạm bạc hoặc là mặc quần áo quá rách sẽ bị các bạn học khác coi thường, đồng nghĩa với việc không kết giao được bạn bè."
Hai vợ chồng Kim Mỹ Hồng thật ra rất có năng lực, chỉ dựa vào việc trồng hoa màu và bán trái cây ở chợ đã có thể kiếm không ít tiền, chuyện ăn uống hằng ngày cũng không phải là vấn đề.
Chỉ là nhà cô nhiều người, ba đứa nhỏ, em gái và chồng em gái đều phải đi học, sợ bọn họ ở trường học bị khi dễ cho nên cô luôn muốn tạo điều kiện tốt nhất cho bọn họ, để cho bọn họ thoạt nhìn sẽ không quá chênh lệch so với những bạn học khác.
Cha mẹ chồng đã lớn tuổi rồi, răng yếu, lương thực trong nhà đều để cho bọn họ ăn, cứ như vậy, đến phiên hai vợ chồng Kim Mỹ Hồng thì mỗi ngày cũng chỉ có thể ăn bánh lớn chấm nước muối.
Khương Bảo nghe thấy hoàn cảnh nhà bọn họ là như vậy, không nói gì, chỉ im lặng lấy từ trong túi ra ba tấm đại đoàn kết.
"Cái này chị không thể nhận được!" Kim Mỹ Hồng không nhận, đẩy tay cô trở về.
----
"Chị Mỹ Hồng, chị nhận lấy mua đồ dùng học tập cho bọn nhỏ, em thấy học sinh trong thành phố đều dùng bút bi và bút máy, vở cũng rất đẹp. Bọn con trai thích chơi bi thủy tinh, con gái thì tặng khăn tay cho nhau, chị mua cho bọn nhỏ đi."
Khương Bảo biết, không chỉ cần phải chú trọng việc ăn uống và quần áo, nếu như muốn hoà nhập vào một tập thể lớn thì còn cần rất nhiều thứ."
"Số tiền còn lại, chị mua cho mình chút đồ ăn ngon, lựa thêm mấy thước vải đẹp rồi đưa cho em, em may cho chị mấy bộ quần áo mới."
Kim Mỹ Hồng nghe xong, nghẹn họng nửa ngày cũng không nói gì. Sau đó mới nói với Khương Bảo rằng cô đối xử với cô ấy còn tốt hơn cả người nhà mẹ để đối xử với cô ấy.
Thật ra điều kiện nhà mẹ đẻ Kim Mỹ Hồng không tệ, chiếc xe đạp kia chính là của hồi môn bọn họ cho cô, chẳng qua là lúc trước sau khi cô sinh con, phát hiện trong nhà quá nghèo, cho nên quyết định đến tìm nhà mẹ đẻ giúp đỡ. Lúc đó người nhà mẹ đẻ nói với cô ấy những lời rất khó nghe, còn bảo đừng trở về nữa.
Kim Mỹ Hồng vô cùng cảm kích Khương Bảo, cảm thấy cô xinh đẹp như vậy, lại tốt bụng, còn rất biết kiếm tiền, quả thực là tiên nữ từ trên trời rơi xuống.
Cô còn đem những hành vi ác liệt của Trịnh Hữu Mặc và tính cách tốt bụng của Khương Bảo kể cho các bác gái ở trong thôn nghe.
Chỉ qua một ngày, Khương Bảo từ cô gái xui xẻo bị người ta cười nhạo vì bị từ hôn kia trở thành cô bé đáng thương bị cha dượng chèn ép, bị mẹ ruột coi thường.
*
Sau khi Trịnh Hữu Mặc và con trai rời đi, ngày hôm sau lại trở về.
Bọn họ mang về một tin tức, nói là đối tượng từ hôn của Khương Bảo kia vẫn chưa rời đi, hiện tại đang ở trong khách sạn huyện.
Khương Bảo cảm thấy rất kỳ quái, theo như trong sách viết thì lúc này Mạnh Tu Viễn đã trở lại khu vực, sao lại còn ở trong thị trấn.