Mọi lời bao biện của fan như "ảnh ghép", “video dàn dựng" đều trở nên yếu ớt trước bằng chứng sắt đá này.
Cư dân mạng không có "kính lọc" của fan, thấy tin này, từ đầu tiên nảy ra trong đầu họ chính là "tiểu tam".
"Theo dõi từ đầu đến giờ, thấy Tô Trầm Ngư tội nghiệp quá đi mất!"
"Không ngờ Tô Thiên Ngữ lại là chị gái Tô Trầm Ngư, đây là chị gái 'cắm sừng' em gái à?"
"Tôi thấy lạ là Cố Vị Hy thích Tô Thiên Ngữ thì sao còn đính hôn với Tô Trầm Ngư, rồi lại bỏ trốn trong ngày trọng đại? Tra nam quá mức! Không yêu thì nói sớm cho người ta nhờ."
"Lúc trước thấy ghét Tô Trầm Ngư... Nhưng nghe cô ấy nói mới thấy cô gái này yêu Cố Vị Hy quá, đau khổ thế mà vẫn còn nói tốt cho đôi cẩu nam nữ đó! Ghét nhất thể loại bắt cá hai tay và tiểu tam chen chân!"
"Tam quan của tôi vỡ vụn rồi."
"Tô Trầm Ngư thảm thật sự, xác nhận luôn."
...
Làn sóng chỉ trích gay gắt vừa mới bắt đầu thì mấy cái hot search này đột nhiên biến mất sạch sành sanh, như thể chưa từng tồn tại.
Sau đó, có người phát hiện Lưu Vấn Ninh đã xóa đoạn video kia và đăng một bài mới với một tấm ảnh chế đầy ẩn ý: *Ăn của người ta thì phải nể mặt người ta.jpg*
Người qua đường kết luận ngay: "Chính chủ dùng tiền mua chuộc Lưu Vấn Ninh rồi, xong phim, bằng chứng thép."
...
Nhà họ Cố làm việc rất hiệu quả. Khách khứa và truyền thông tại hiện trường đã rời đi hết. Cố Vị Hy lái xe đưa Tô Thiên Ngữ về, cô ta gần như phải dựa vào người anh ta mới đứng vững được, mặt mày tái mét như sắp ngất đến nơi.
Trên đường về, đội ngũ quản lý của hai bên đã phối hợp, chi tiền khủng để xóa hot search và yêu cầu Lưu Vấn Ninh gỡ video.
Vừa thấy mẹ Tô, Tô Thiên Ngữ chưa nói đã rơi lệ. Cô ta đẩy Cố Vị Hy ra, loạng choạng bước đến trước mặt mọi người, khuỵu gối định quỳ xuống: "Bố, mẹ, bác Cố, bác gái, con xin lỗi, tất cả là lỗi của con..."
"Cục cưng của mẹ!" Mẹ Tô vội ôm lấy Tô Thiên Ngữ, xót xa không thôi: "Sao sắc mặt lại kém thế này, không khỏe ở đâu à? Con đừng làm mẹ sợ."
"Con không sao, chỉ hơi sốt thôi ạ." Tô Thiên Ngữ khẽ lắc đầu, giọng khản đặc: "Trầm Ngư đâu rồi, con muốn xin lỗi em ấy..."
"Xin lỗi nó?" Như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, mẹ Tô cao giọng: "Nếu không tại nó thì chuyện có thành ra thế này không? Nó cố tình đấy! Vì một chuyện nhỏ nhặt mà bất chấp tất cả, đẩy con và Vị Hy vào đầu sóng ngọn gió. Trong mắt nó hoàn toàn không có người lớn chúng ta, tôi còn chưa kịp dạy dỗ nó đây!"
"Không, là con... là con đã phá hỏng lễ đính hôn của Trầm Ngư và Vị Hy. Con sốt đến mê man, không biết trợ lý đã báo cho anh Vị Hy, khiến anh ấy lo lắng, làm Trầm Ngư hiểu lầm..." Tô Thiên Ngữ tỏ vẻ đau khổ và tự trách.
Lời còn chưa dứt, một tiếng "chát" giòn giã vang lên từ bàn tay của bố Cố. Cố Vị Hy đứng đối diện khẽ nghiêng đầu, trên má hiện lên dấu năm ngón tay đỏ chót.
"Một người đàn ông trưởng thành mà làm việc không màng hậu quả, tôi thấy hơn hai mươi năm qua anh sống uổng phí rồi." Bố Cố lắc đầu, nhìn con trai với vẻ thất vọng tràn trề, rồi chỉ tay về phía Tô Thiên Ngữ: "Hôm nay là lễ đính hôn của anh và Trầm Ngư, dù có lo cho Thiên Ngữ đến mấy, muốn đi tìm cô ấy thì cũng phải sắp xếp ổn thỏa rồi mới được đi, ít nhất cũng phải dỗ dành Trầm Ngư cho xong đã."
Chân mày Cố Vị Hy khẽ giật, định nói gì đó nhưng lại nuốt ngược vào trong.
Anh ta đã tính toán kỹ tính cách của Tô Trầm Ngư là sẽ không bao giờ làm gì quá khích, không ngờ lần này lại tính sai. Hành động của cô hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh ta.
"Bác Cố..." Tô Thiên Ngữ nghẹn ngào.
Bố Cố nhìn cô ta, sắc mặt dịu lại, an ủi: "Thiên Ngữ, chuyện này không liên quan đến con, con không có lỗi. Lỗi là ở Vị Hy, nó không xử lý tốt, làm con và Trầm Ngư đều phải chịu thiệt thòi."
"Cả hai đứa nó đều không sai! Hai đứa vốn đã tình trong như đã, nếu không phải vì..." Mẹ Tô càng nghe càng giận, bà vuốt ve gương mặt nhợt nhạt của Tô Thiên Ngữ, xót xa như thể chính mình đang chịu đau thay cô ta: "Chuyện đã bị con bé kia làm rùm beng lên thế này, chi bằng hủy luôn hôn ước của nó với Vị Hy cho xong."
Nói rồi bà ta quay sang bố Tô: "Hủy luôn cả suất vào đại học Q mà ông liên hệ cho nó đi, cứ để nó vào đại học C. Nó về nhà lâu như vậy, thứ gì nó muốn chúng ta cũng cho, vậy mà nó vẫn không biết đủ. Nếu đã thế thì cứ để nó hiểu rằng phạm sai lầm thì phải gánh lấy hậu quả, đừng để nó tưởng chúng ta nợ nó mà muốn làm gì thì làm."