Tô Trầm Ngư liếc nhìn chiếc vòng phỉ thúy. Cô có một thói quen, trước khi vào cung ở nước Thiên Khải cô từng có thời gian nghèo khó nên rất coi trọng tiền bạc vật chất. Chiếc vòng này chất lượng thượng hạng, nếu đổi ra tiền hiện đại thì cũng phải hàng bảy chữ số.
Cô thích những người hào phóng như vậy.
Ánh mắt cô lướt qua sợi dây chuyền đá quý trên cổ mẹ Cố.
Cái này cũng không tồi.
Mẹ Cố đang nói bỗng chạm phải ánh mắt của Tô Trầm Ngư, không khỏi ngẩn ra — nụ cười của Tô Trầm Ngư rạng rỡ quá mức, khác hẳn vẻ u ám, khép nép trước kia.
Quan trọng nhất là, nụ cười của đối phương lại khiến bà ta cảm thấy lạnh sống lưng một cách lạ kỳ.
"Truyền thông đến rồi." Mẹ Tô nhíu mày nói.
Tô Trầm Ngư kéo suy nghĩ ra khỏi đống trang sức, ngước mắt nhìn về phía cánh phóng viên đằng xa, cô trực tiếp đi tới.
"Không sao chứ?" Nhìn bóng lưng Tô Trầm Ngư, mẹ Cố thấp giọng hỏi.
Mẹ Tô hiểu ý bà ta, gật đầu: "Yên tâm đi, nó không có gan đó đâu."
Thế nhưng, bọn họ lại thấy Tô Trầm Ngư rẽ ngang, đi thẳng lên bục lễ đài phía trước.
Sắc mặt hai người lập tức thay đổi: "Nó định làm gì vậy!"
Người dẫn chương trình do nhà họ Cố mời đang chuẩn bị cho quy trình tiếp theo, tay đang cầm micro thì bất ngờ một bàn tay thon dài vươn tới, giật lấy micro của anh ta.
Người dẫn chương trình: "?"
Quay đầu lại, anh ta bắt gặp một gương mặt rạng rỡ kiều diễm. Vẻ đẹp ấy khiến anh ta nín thở một giây, hai giây sau mới nhận ra đó là ai.
"Cô Tô, thời gian vẫn chưa..."
Chưa nói dứt câu, micro bỗng phát ra một tiếng rít chói tai khiến nhiều người phải bịt tai lại. Hội trường ồn ào bỗng chốc im ắng hẳn đi. Ống kính của đám truyền thông nhạy bén như mũi chó, ngửi thấy mùi bất thường thì lập tức hướng về phía đó.
Ngoài truyền thông còn có các quan khách.
Ơ... đó chẳng phải là một trong hai nhân vật chính của ngày hôm nay sao?
Chưa đến giờ mà đã lên sân khấu rồi?
Người dẫn chương trình giật mình, ngay sau đó phát hiện ra cô gái xinh đẹp tỏa sáng kia có gì đó không ổn... Cô, cô ấy dường như sắp khóc?!
Tô Trầm Ngư xách váy bước lên bục lễ đài, thu hút mọi ánh nhìn.
Nắm trong tay kịch bản nát cũng chẳng sao, đối với cô, chỉ cần không phải là chuyện sơ sẩy một bước là mất mạng thì đều chẳng là gì cả.
Cái kịch bản hiện đại này, thực sự quá nhẹ nhàng.
Đối mặt với vô số ánh nhìn đầy ẩn ý, Tô Trầm Ngư khẽ hít một hơi. Tiếng nấc nghẹn ngào từ cổ họng thông qua micro vang vọng khắp hội trường, lọt vào tai tất cả mọi người.
"Xin lỗi mọi người, lễ đính hôn hôm nay hủy bỏ."
Cô vừa mở miệng đã là một quả bom, vô số người lộ vẻ kinh ngạc, đây là đang diễn trò gì vậy?
"Tôi vừa mới biết, Cố Vị Hy — người sắp trở thành vị hôn phu của tôi — bấy lâu nay luôn yêu thầm chị gái tôi, Tô Thiên Ngữ."
Xã hội hiện đại vốn không khoan dung với "tiểu tam" và "tra nam", cảm ơn gã tra nam họ Cố đã chủ động dâng hiến cơ hội này.
Mọi người trong hội trường đều nhìn thấy cô gái đẹp như tranh trên đài đang thở dài buồn bã. Cô cố gắng mỉm cười như để giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng, nhưng nơi khóe mắt lại có những giọt lệ trong vắt lăn dài.
Phóng viên đứng gần nhất đã dùng máy quay độ nét cao ghi lại trọn vẹn cảnh này, tay anh ta hưng phấn đến mức run rẩy.
"Dù có chút đau lòng, nhưng tôi rất biết ơn Vị Hy. May mà anh ấy đã đi tìm Thiên Ngữ, nếu không chúng tôi sẽ phạm phải một sai lầm lớn, khiến đôi tình nhân là bọn họ không thể đến được với nhau, còn tôi cũng sẽ vì thế mà cắn rứt cả đời." Cô cúi đầu thật sâu: “Thật sự xin lỗi vì đã làm mất thời gian của mọi người."
Lời này tiết lộ một thông tin động trời: Cô dâu tuyên bố hủy hôn ngay tại lễ đính hôn là vì chú rể đã chạy đi tìm một người phụ nữ khác.
Mà người phụ nữ đó lại chính là Tô Thiên Ngữ!
Tình tay ba của giới nhà giàu?
Chị gái cướp vị hôn phu của em gái?
Tô Thiên Ngữ là tiểu tam?
Cố Vị Hy bắt cá hai tay?
Trời đất ơi! Tin sốt dẻo đây rồi!
...
Đầu óc mẹ Tô ong ong, thở không ra hơi, cơ thể lảo đảo va vào mẹ Cố. Mẹ Cố bị bất ngờ cũng kêu lên một tiếng, vội vàng đỡ lấy mẹ Tô. Cách đó không xa, bố Tô sắc mặt xanh mét, ly rượu trong tay "choảng" một tiếng rơi xuống đất vỡ tan tành.
Đúng là đồ không ra hồn, nó có biết mình đang làm gì không cơ chứ!