Nữ Phụ Thế Thân Không Nhẫn Nhịn Nữa

Chương 5

Trước Sau

break

“Cho nổ cũng không được, dùng thuốc cũng không xong…” Quý Vũ thở dài cảm thán: “Anh đúng là một tiểu yêu tinh vô dụng.”

Hệ thống: […?]

Trong lúc còn đang đùa giỡn với hệ thống, Quý Vũ đã đi vào phòng khách.

Vừa bước vào, cô liền bắt gặp cảnh Lục Thành và Chu Thanh Thanh đứng hai bên sofa, nhìn nhau đầy lưu luyến. Bao nhiêu nhớ nhung, đau khổ, tình yêu và tiếc nuối của nhiều năm không gặp đều bị hai người họ diễn đến cực kỳ nhập tâm, khiến ai nhìn cũng phải xúc động.

Theo cốt truyện, lúc này khi nhìn thấy ánh mắt thâm tình của Lục Thành dành cho Chu Thanh Thanh, cảm xúc của Tô Nguyệt sẽ dần sụp đổ.

Thêm vào đó là sự khiêu khích của Lục Kiều, thái độ coi thường của Lục phu nhân cùng bầu không khí mập mờ giữa Lục Thành và Chu Thanh Thanh, tất cả sẽ ép cô đến mức đỏ hoe mắt ngay trên bàn ăn.

Nhưng Quý Vũ chỉ cong môi cười, sau đó bất ngờ lao tới ôm chầm lấy Chu Thanh Thanh trước khi mọi người kịp phản ứng.

“Thanh Thanh!”

Cả phòng khách lập tức sững người.

Người sốc nhất chính là Lục Kiều.

Theo hiểu biết của cô ta về Tô Nguyệt, đáng lẽ giờ phải được xem cảnh khóc lóc đau lòng mới đúng.

Ai ngờ đối mặt với tình địch cũ, Quý Vũ lại nhiệt tình đến vậy.

Phải biết rằng, anh trai cô ta chưa từng thật sự quên được Chu Thanh Thanh.

Chu Thanh Thanh hiển nhiên cũng không ngờ tới, sau thoáng ngượng ngùng liền mỉm cười đáp lại: “Đúng vậy, Nguyệt Nguyệt, lâu rồi không gặp.”

“Lúc nãy tớ còn nói với A Thành là nhớ cậu nữa cơ, không ngờ gặp ngay thật, đúng là trùng hợp.” Quý Vũ cười tươi rồi buông cô ta ra.

Nghe vậy, Chu Thanh Thanh lập tức quay sang nhìn Lục Thành, đáy mắt ánh lên chút lệ: “Thật sao?”

Lục Thành lúc này hoàn toàn khác hẳn vẻ lạnh nhạt khi đối diện Quý Vũ. Anh ta có chút lúng túng bước tới trước mặt Chu Thanh Thanh: “Lâu rồi không gặp.”

Lục Kiều thấy có cơ hội liền chen vào: “Anh em với chị Thanh Thanh nhìn đúng là xứng đôi thật đấy.”

Nói xong còn cố tình nhìn Quý Vũ đầy chờ mong, quả nhiên thấy cô nhíu mày.

Nhưng ngay sau đó, Quý Vũ lại nghiêm túc nói: “Không thể nói vậy đâu Kiều Kiều.”

Mọi người: “?”

“Anh em không xứng với Thanh Thanh.”

Cả phòng im bặt.

Quý Vũ lại mỉm cười bổ sung: “Vì trong lòng chị, Thanh Thanh là tốt nhất, chẳng ai xứng với cậu ấy cả.”

Chu Thanh Thanh cười gượng:

“Nguyệt Nguyệt bây giờ hài hước thật đấy.”

“Có sao?” Quý Vũ cười càng sâu, còn dịu dàng liếc nhìn Lục Thành một cái.

Nụ cười trên mặt Chu Thanh Thanh lập tức nhạt đi vài phần. Nhưng Quý Vũ như không hề nhận ra, vẫn nhiệt tình kéo cô ta ngồi xuống, thái độ thân thiết nhưng cũng vô hình thể hiện rõ vị thế nữ chủ nhân của mình.

Lục Kiều thấy thế càng khó chịu, đang định tiếp tục châm chọc thì bà Lục từ trên lầu đi xuống. Mấy người trẻ tuổi lập tức tiến lên chào hỏi.

Quý Vũ chủ động lên tiếng: “Mẹ.”

Bà Lục chỉ liếc cô một cái rồi quay sang nói chuyện với Chu Thanh Thanh. Lục Kiều lập tức hả hê, cũng chạy theo nịnh nọt Chu Thanh Thanh. Còn Lục Thành thì gần như đặt toàn bộ sự chú ý lên người cô ta.

Nhìn cảnh đó, bọn họ chẳng khác nào người một nhà, hoàn toàn không giống từng có mâu thuẫn.

Còn Quý Vũ - người bị phớt lờ hoàn toàn - theo lý nên thấy buồn mới đúng. Nhưng đúng lúc ấy, phía nhà ăn bắt đầu dọn món lên, hương thức ăn bay thẳng vào phòng khách.

Cô thật sự chẳng buồn nổi.

Đói rồi.

Bởi vì toàn bộ tâm trí đều đặt trên bàn ăn nên lúc bà Lục nói chuyện với mình, cô hoàn toàn không nghe thấy.

Hệ thống đành phải nhắc: [Quý tiểu thư, Lục phu nhân đang nói với cô đấy.]

Quý Vũ hoàn hồn, mờ mịt nhìn sang: “Hả? Có chuyện gì vậy?”

Lục Kiều lập tức bắt bẻ: “Mẹ nói chuyện mà chị cũng không nghe? Hay cố tình giả vờ đấy?”

Quý Vũ khó hiểu nhìn cô ta: “Sao em lại nghĩ như vậy? Chẳng lẽ trước đây em từng làm thế à?”

“Chị…!” Lục Kiều nghẹn họng.

Hệ thống đang định nhắc Quý Vũ rằng hiện tại cô đang ở thế yếu, không nên đối đầu trực diện thì bà Lục đã lên tiếng trước: “Đủ rồi, còn có khách ở đây mà ồn ào cái gì. Kiều Kiều còn nhỏ không hiểu chuyện, chẳng lẽ Tô Nguyệt con cũng vậy sao?”

Dù câu này đang trách Quý Vũ, nhưng vô tình cũng nhấn mạnh thân phận “khách” của Chu Thanh Thanh.

Nụ cười trên môi Chu Thanh Thanh lập tức cứng lại.

Quý Vũ nghe vậy liền vui vẻ hẳn lên: “Con biết rồi mẹ, con không cãi nhau với Kiều Kiều nữa.”

Hệ thống tò mò hỏi: [Cô biết bà ấy sẽ nói như vậy à?]

Quý Vũ nghiêm túc đáp: “Hình như hôm nay có bò hầm khoai tây.”

Hệ thống: [Tôi không hỏi cái đó.]

Ý cười trong mắt Quý Vũ càng đậm hơn. Nhân lúc mọi người còn đang chú ý đến mình, cô nhanh chóng giục mọi người vào ăn cơm.

Bà Lục nhìn đồng hồ rồi đi về phía phòng ăn, những người khác cũng lần lượt theo sau. Quý Vũ cuối cùng cũng được ngồi xuống bàn ăn như ý nguyện.

Nhìn món ăn trước mặt, cô lập tức hài lòng: “Xem đi, đúng là có bò hầm khoai tây thật.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương