Kiều Viễn Hương thấy hai người bạn già càng trò chuyện càng rôm rả, sợ đám trẻ nghe chán nên vẫy tay gọi người giúp việc đứng bên cạnh: "Chị Mã, dẫn Tuyết Mai đi tham quan một chút, rồi mang hành lý vào phòng con bé."
Lâm Tuyết Mai đứng dậy, chị Mã nhiệt tình dẫn đường, dọc hành lang chị giới thiệu cho cô phòng ngủ nào là của ông bà Lục, phòng nào của Lục Hằng, phòng nào của bố mẹ Lục Hằng. Tuyết Mai biết nhà họ Lục tứ đại đồng đường nên tò mò hỏi một câu: "Thế còn nhà chú hai ạ?"
Tứ đại đồng đường (四代同堂): Dùng để chỉ một kiểu gia đình truyền thống rất đặc biệt:
Tứ đại: Bốn thế hệ (cụ, ông bà, cha mẹ, con cái).
Đồng đường: Cùng sống chung dưới một mái nhà (hoặc cùng một khuôn viên, một đại gia đình).
Chị Mã giải thích: "Gia đình ba người họ ở lối cửa phía Đông, không đi chung lối này."
Lâm Tuyết Mai gật đầu: "Hèn chi thím hai đi viện mà ông bà ở bên này không biết."
Chị Mã dẫn Tuyết Mai để hành lý vào phòng khách, đặc biệt nhấn mạnh: "Bà chủ dặn tôi phải dọn dẹp thật sạch sẽ, bảo là khách sẽ ở lại đây vài ngày."
Lâm Tuyết Mai nghe vậy, thầm nghĩ dù hôn sự có thành hay không thì hai cụ nhà họ Lục ít nhất cũng sẵn sàng đón nhận mình ở lại một thời gian để học nghề tìm việc. Cô thấy cảm kích, mỉm cười khách sáo với chị Mã: “Em ở đây làm phiền chị nhiều rồi, em có mang ít đặc sản núi rừng từ quê lên, lát nữa mời chị nếm thử."
Chị Mã thực sự cảm thấy bất ngờ. Chuyện trong nhà chủ chị nắm rõ như lòng bàn tay, chị biết cô gái này đến để xem mắt thay chị gái, trông có vẻ yếu ớt không mấy nổi bật nhưng đối nhân xử thế lại hào phóng và hòa nhã thế này. Còn về cô chị đến đính hôn một năm trước, cái thái độ đối với chị... ôi, thôi chẳng buồn nhắc tới!
Người ta đối tốt với mình, mình phải đáp lại bằng chân tình, nụ cười của chị Mã càng thêm phần thật tâm: "Sau này có cần gì, nếu ngại làm phiền bà chủ, cô cứ việc bảo tôi."
Sắp xếp hành lý xong quay lại phòng khách, Lâm Tuyết Mai nhìn đồng hồ treo tường thấy còn sớm mới đến giờ cơm trưa, cô nói với Kiều Viễn Hương: "Bà ơi, cháu muốn đến bệnh viện thăm thím hai một chút, không biết có tiện không ạ?"
"Cũng tốt." Kiều Viễn Hương gật đầu, trao đổi ánh mắt với Lục Thiên Dã.
Với Lâm Tuyết Mai, cô nghĩ đó chỉ là lễ tiết cần có của phận con cháu, nhưng trong tai Kiều Viễn Hương, đó lại là bước đi đầu tiên của cô con dâu tương lai đi gặp mẹ chồng. Bất luận Thẩm Lệ Quân là bệnh thật hay bệnh giả, hễ đã nằm viện, Lâm Tuyết Mai nếu muốn làm dâu nhà này thì phải đi thăm, không thể vờ như không biết.
Lục Thiên Dã trầm ngâm một lát rồi quay sang Lục Hằng: "Đại Cương, cháu đưa Tuyết Mai đi một chuyến. Nếu bên cháu bận quá thì sau khi từ bệnh viện ra, cháu bảo Tiểu Lưu đưa Tuyết Mai về."
Lâm Mãn Đường nghe vậy thì thót tim, vừa lo lắng vừa áy náy.
Chẳng hiểu kiểu gì, hai ông cháu mình vừa tới đã biến một doanh trưởng oai phong nhà người ta thành người chuyên đi tiếp đón, bị sai bảo hết lần này đến lần khác không dứt. Thằng bé Đại Cương này từ nhỏ đã lạnh lùng cứng rắn, ngộ nhỡ nó mất kiên nhẫn mà từ chối thì biết giấu mặt vào đâu.
Lâm Tuyết Mai cũng không nhịn được mà liếc nhìn Lục Hằng.
Cô biết ông cụ Lục là người trọng tình cũ, một lòng muốn vun vén cho mối duyên này nên hễ có cơ hội là lại muốn kéo cô và vị Lục doanh trưởng này lại gần nhau để tiếp xúc, tìm hiểu. Nhưng ý nghĩ của Lục Hằng so với ông cụ Lục e là khác nhau một trời một vực.
Chỉ thấy Lục Hằng thu chân dài đứng dậy, động tác dứt khoát chỉnh lại quân phục và mũ, thần sắc lãnh đạm gật đầu với ông nội: "Vâng ạ. Cứ làm theo lời ông đi."
---