Nữ Phụ Pháo Hôi Tráo Đổi Hôn Nhân, Gả Nhầm Cho Đại Tá Siêu Cấp

Chương 2 : Chị họ trọng sinh đòi đổi hôn sự - Xuyên sách rồi

Trước Sau

break

"Chuyện này..." Lâm Tuyết Diễm liếc nhìn gương mặt đầy giận dữ và nghi hoặc của bà nội, muốn nói lại thôi. Một bụng cay đắng, dù là đối với bà nội cưng chiều mình nhất, chị ta cũng không thốt ra được nửa lời, nước mắt trào ra quanh mắt, hận không thể khóc rống lên thêm trận nữa.

Chị ta là người trọng sinh. Kiếp trước, chị ta cũng vui vẻ xuất giá, đinh ninh rằng mình tìm được một mối lương duyên tốt nhất vùng. Ai ngờ đâu, người đàn ông kia bề ngoài thì đàng hoàng lịch lãm, nhưng sau lưng lại chẳng làm chuyện gì ra hồn người. Kết hôn mấy năm trời anh ta chẳng thèm bước chân vào phòng chị ta. Một người gả đi vẻ vang như chị ta, mấy năm sau lại không con không cái, kết thúc bằng việc ly hôn, lủi thủi quay về thôn Tam Đạo Câu này.

Ngược lại, cái đứa em họ mờ nhạt Lâm Tuyết Mai lại gả cho anh chàng nghèo Vương Hỷ. Kết quả Vương Hỷ không chỉ biết xót vợ, mà mấy năm sau còn đổi đời thành người giàu nhất huyện. Trong lúc Lâm Tuyết Diễm bị cả thôn chê cười mỉa mai, thì Lâm Tuyết Mai lại đeo vàng đầy cổ, ở nhà lầu xe hơi.

Còn chị ta, hoa khôi một thời, xinh đẹp đảm đang, người gặp người khen, vì một cuộc hôn nhân sai lầm mà trở thành trò cười cho thiên hạ. Trong cơn quẫn trí chị ta đã tìm đến cái chết bằng cách nhảy xuống sông. Đáng thương cho chị ta, uổng công làm người một kiếp, đến tận lúc chết vẫn chẳng biết mùi vị thực sự khi làm đàn bà là thế nào...

Tiếng mỉa mai châm chọc sắc lẹm của người làng, làn nước sông lạnh ngắt tràn vào lỗ mũi, lồng ngực đau đớn nghẹt thở như muốn nổ tung... Nghĩ đến đó, Lâm Tuyết Diễm càng kiên định ý chí, chị ta nhất định phải đổi hôn sự với em họ!

Chị ta nhìn sắc mặt bà nội, nghiến răng một cái: "Giờ con với con Mai đổi hôn sự cho nhau, con lấy Vương Hỷ, để nó gả thay vào chỗ hôn ước từ bé kia của con, chẳng phải là chuyện tốt cả đôi đường sao?"

Lúc chị họ nói câu này, giọng đã cố ý hạ thấp xuống, nhưng rơi vào tai Lâm Tuyết Mai ở ngoài cửa sổ, hai chữ "đổi thân" vẫn chẳng khác nào một tiếng sét đánh ngang tai.

Bà chị họ này, tâm địa còn độc ác hơn cô tưởng nhiều! Cướp người đàn ông của cô đã đành, thế mà lại muốn đẩy cô vào hố lửa chỗ hôn sự mình không thèm để thế chỗ!

Trong phòng, bà nội cũng cau mày, tẩu thuốc trong tay không kìm được mà giơ lên. Chị họ quá hiểu tính nết của bà nên theo bản năng né người ra sau. Bà nội nhìn vẻ mặt sợ hãi của cháu gái cưng, cuối cùng vẫn không nỡ xuống tay, tẩu thuốc lại hạ xuống, gõ mạnh vào cạnh giường, đôi mắt nhìn cháu gái đầy vẻ thất vọng.

"Mai và Vương Hỷ tuy nói là chưa chính thức dạm ngõ, nhưng hai gia đình cũng đã ngắm nghía xong xuôi rồi. Cả thôn ai cũng biết đó là đối tượng của em gái mày, mày ngang nhiên cướp trắng trợn như thế, không sợ người ta đâm sau lưng, chửi rủa vào mặt mày sao?"

Lâm Tuyết Diễm đỏ mặt, chột dạ né tránh ánh nhìn của bà. Bà nội đúng là người hiểu chị ta nhất, một câu nói đã trúng ngay tử huyệt. Chị ta ở trong đám con gái trong thôn, lúc nào chẳng muốn chiếm phần hơn, coi trọng thể diện nhất? Nhưng chuyện hiện giờ... thực sự là không còn cách nào khác.

Thế là chị ta nghiến răng, đưa tay kéo tay áo bà nội, giọng điệu mang theo vẻ cầu khẩn: "Con không quản nổi nhiều thế nữa đâu. Cửa của ông nội... thực sự là khó qua quá. Bà nội, bà dù thế nào cũng phải giúp con nghĩ cách đi."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc