"Hu hu... Mẹ quá thiên vị rồi..."
Hứa Nhị Phụng càng khóc càng bi thiết, như thể phải chịu nỗi oan khuất thấu trời xanh. Bà nội lạnh lùng quan sát, sắc mặt sa sầm lại.
Khi bà nói ra hai chữ "đổi rể", bà cứ ngỡ người phản ứng dữ dội nhất sẽ là ông nội, ai dè cô con dâu cả lại khóc lóc trước, mở miệng ra là oán trách bà thiên vị.
Đợi tiếng khóc dịu bớt, bà nội mới dằn từng chữ đáp trả con dâu: "Chị nói đúng, tôi đúng là quá thiên vị. Tôi đã luôn thiên vị cái Diễm nhà chị, có miếng gì ngon, có việc gì tốt đều nghĩ đến nó đầu tiên. Chính tôi là người khơi mào, cả nhà này chiều chuộng nó đến mức coi trời bằng vung, chẳng màng đến sống chết của ai khác, nên nó mới gây ra cái họa tày đình này đấy."
Hứa Nhị Phụng ngẫm lại, đúng là từ nhỏ đến lớn con gái mình được hưởng không ít đặc quyền, nhưng trong lòng vẫn không phục, bà ngẩng mặt lên khỏi đôi bàn tay: "Chuyện xưa là chuyện xưa, nhưng việc này mẹ xử cho con Mai quá hời rồi."
Bà nội cười khẩy một tiếng: "Chị tưởng chuyện đổi rể này là tôi nghĩ ra chắc? Nó đi cướp đàn ông của em nó, tôi mới hỏi nó rằng chuyện bên nhà họ Lục tính sao? Ăn nói với ông nội nó thế nào? Chính mồm nó nói với tôi là đổi rể, để em nó thay nó lấp vào cái chỗ trống ở nhà họ Lục kia kìa."
"Cái gì? Là cái Diễm tự đòi đổi rể ạ?" Hứa Nhị Phụng sững sờ, không tin vào tai mình. Dù bà có bênh con đến đâu thì lúc này cũng khó lòng tự bào chữa cho nó được. Cướp hôn sự của em họ mà chẳng mảy may hối lỗi hay áy náy, lại còn coi em mình như viên gạch, cần là lấy ra lấp vào chỗ hổng, thế này thì đúng là... chẳng coi ai ra người nữa.
Bà nội thở dài thườn thượt: "Nếu chị không ép tôi, vốn dĩ tôi chẳng muốn nói ra mấy lời này làm gì. Đứa cháu tôi cưng chiều từ bé mà dạy dỗ ra nông nỗi này, đúng là làm muối mặt cái thân già này quá!"
Hứa Nhị Phụng cúi gằm mặt, không dám hé răng thêm câu nào. Lâm Hữu Phú dù tính tình hiền lành đến mấy cũng phải lên tiếng: "Nó bảo đổi là đổi sao? Nó coi con Mai nhà tôi là cái gì?"
Ông nội nãy giờ ngồi chau mày, lại bị đứa cháu gái lớn chọc cho nổi trận lôi đình, nghiến răng quát: "Nó coi nhà họ Lục là cái gì? Nó bảo hủy là hủy? Nó bảo lấy ai ra chịu thay là được sao? Cái đồ không biết sống chết là gì! Để tôi đi hỏi cho ra lẽ!"
Hứa Nhị Phụng thấy bố chồng hùng hổ đứng dậy thì hối hận khôn cùng. Đáng lẽ bà không nên oán trách mẹ chồng thiên vị, để rồi cuối cùng lại lòi ra thói ích kỷ của con gái mình. Nếu giờ để ông nội túm được cái Diễm, dù không đánh giết như lúc nãy thì vài cái tát nảy lửa vào mặt cũng đủ để nó khốn đốn rồi.
Cũng may bà nội kịp lên tiếng ngăn lại: "Hữu Phú, mau giữ cha con lại. Đến nước này rồi, có nổi đóa lên thì giải quyết được gì!"
Lâm Hữu Phú vội lao tới ôm ngang lưng cha, ấn ông ngồi lại xuống ghế.
Bà nội đợi ông cụ ngồi vững, châm cho ông điếu thuốc rồi mới ôn tồn khuyên nhủ: "Chuyện cái Diễm, giờ có đánh hay mắng cũng vô dụng thôi, lo mà liệu việc cưới xin cho xong mới là việc chính. Còn về nhà họ Lục, tuy cái Diễm nó tính toán ích kỷ, nhưng đưa cái Mai lên đó cho người ta xem mặt một chuyến cũng là một cách."
Chưa nhắc đến nhà họ Lục thì thôi, vừa nhắc tới, ông nội lại trợn tròn mắt: "Cách gì mà cách? Thật là nực cười! Năm xưa đưa cái Diễm đi xem mặt, tôi đã lo sốt vó, sợ nhà Thủ trưởng không ưng cháu gái quê mùa nhà mình. May mà cái Diễm người ngợm khỏe mạnh, lại nhanh mồm nhanh miệng mới qua được cửa... Giờ bà bảo tôi đưa con Mai đi? Cái dáng vẻ của nó, ở quê còn khó gả chồng, bà định bắt tôi đưa nó đến trước mặt lão Thủ trưởng à? Tôi không có vác nổi cái mặt dày đấy đâu."
---