Bà nội ngừng lại một chút, rồi nói với ông cụ: "Ông nó ạ, chuyện này đúng là nhục nhã, đặt vào ai cũng chẳng chịu nổi, nếu không tôi đã chẳng tức đến ngất đi. Nhưng sự đã rồi, đến nước này thì hai thân già mình cũng phải giữ lấy cái mạng, nén giận được thì cứ nén đi. Cái chính bây giờ là bàn xem phải làm gì tiếp theo."
Cơn giận của ông nội vẫn chưa tan, nhưng nhìn sắc mặt xanh xao của bà nhà, thấy bà cứ nói một câu lại phải ngừng lại để thở, ông đành cố nén đi ba phần nộ khí, nghiến răng nói: "Thế còn bên chỗ Thủ trưởng cũ thì ăn nói làm sao? Hay là cứ bảo cái con ranh con kia mắc bệnh hiểm nghèo chết rồi, để mà thoái thác hôn sự cho xong!"
Biết là lời nói lúc nóng giận, nhưng Hứa Nhị Phụng là mẹ ruột, nghe ông nội trù con gái mình chết cũng thấy chướng tai. Có điều bà đang mang tội lớn, chỉ biết cúi đầu không dám hé răng nửa lời. Bà nội khuyên: "Đừng có nói lẫy. Chuyện của cái Diễm, phải bảo nhà trai mau chóng nhờ người làm mối sang đây thôi."
Ông nội lại trợn tròn mắt hỏi: "Thế là cái thằng oắt con nào làm cái trò đồi bại ấy? Nhờ người làm mối á? Nằm mơ đi! Tôi chưa đánh nó bán sống bán chết là còn may đấy."
Hứa Nhị Phụng cũng tròn mắt nhìn mẹ chồng, trong lòng thầm tự trách mình. Làm mẹ kiểu gì mà con gái gây ra chuyện tày đình thế này mà bản thân chẳng hay biết gì cả.
Bà nội thở dài thườn thượt, thốt ra hai chữ: "Vương Hỷ."
Lần này người phản ứng mạnh nhất là Lâm Hữu Phú. Ông đang uống nước thì bị sặc, ho sù sụ một hồi mới thốt ra được lời, dồn dập hỏi mẹ: "Mẹ! Mẹ có nhầm không đấy?"
Lâm Mãn Đường và Hứa Nhị Phụng cũng ngây người ra, không tin vào tai mình.
Lâm Hữu Phú lo lắng xoa xoa hai bàn tay vào nhau: "Trong làng mình... còn ai tên là Vương Hỷ nữa không hả mẹ?"
Bà lão đanh mặt lại, lạnh lùng đập tan ảo tưởng cuối cùng của mọi người: "Không có người thứ hai đâu, chính là cái đứa định đính hôn với cái Mai nhà anh đấy."
Lâm Hữu Phú không chịu nổi nữa.
Dù có hiền lành, có ít quan tâm đến đứa con gái của vợ trước đến mấy, thì chuyện này ông cũng không thể nhắm mắt làm ngơ. Ông quay sang quát Hứa Nhị Phụng: "Làm gì có cái thói ấy? Làm ra chuyện nhục nhã để cả nhà phải muối mặt! Đã đành một nhẽ, nhưng đây là chị em trong nhà cơ mà! Sao nó có thể trơ tráo đến mức ấy? Đi cướp trắng trợn hôn sự của cái Mai, thế giờ con Mai biết tính sao?"
"Cái này..." Hứa Nhị Phụng bình thường cũng chẳng phải dạng vừa, nhưng hôm nay em chồng nổi giận nói lời khó nghe, gần như chỉ tận mặt mà mắng, nếu là bình thường bà đã lu loa lên rồi. Khổ nỗi hôm nay bà đuối lý, một chữ cũng không thốt ra được.
Bà nội lạnh lùng bồi thêm một câu: "Thằng Phú nói đúng đấy. Cái Mai từ nhỏ đã tốt với chị nó, có miếng gì ngon cũng chẳng nỡ ăn mà nhường hết cho cái Diễm. Cái Diễm làm chuyện này đúng là đồ ăn cháo đá bát."
"Cái này..." Mẹ chồng vừa bồi thêm một đòn, mặt Hứa Nhị Phụng nóng bừng lên vì nhục nhã, giống như bị tát ngay giữa chốn đông người. Chuyện mẹ chồng nói bà cũng biết, đều là do cái Diễm cậy mình khôn lỏi bắt nạt cái Mai hiền lành để lừa miếng ăn miếng mặc, bà cứ nghĩ đó là chuyện vặt của bọn trẻ nên chẳng bao giờ quản, ai ngờ con bé tâm tính lệch lạc, lớn lên lại gây ra họa lớn thế này?
Chỉ có ông nội là phản ứng khác người. Nghe thấy tên Vương Hỷ, ông bỗng trầm mặc lại. Đợi mọi người nói xong xuôi, ông mới lên tiếng: "Bà nó này, bà đang nói đến thằng Vương Hỷ nhà đầu làng phía Đông đấy à?"
---