Nữ Phụ Pháo Hôi Tráo Đổi Hôn Nhân, Gả Nhầm Cho Đại Tá Siêu Cấp

Chương 20

Trước Sau

break

Mạnh Chi Chi lại đang quan sát kỹ lưỡng, những người đối mắt với cô đều chột dạ né tránh. Điều này khiến cô cũng chưa thể đoán ra được manh mối gì rõ ràng.

Ông bà Chu nhìn nhau một cái, cả hai đều không tiếp tục truy cứu chuyện này ngay lúc này. Điều tra rõ ràng không phải chuyện một sớm một chiều.

Nhưng họ còn có những chuyện quan trọng hơn cần phải giải quyết.

"Đi thôi, những chuyện tiếp theo chúng ta đóng cửa tự giải quyết."

Bà Chu dắt tay mỗi người một bên, kéo cả Mạnh Chi Chi và Triệu Minh Châu vào trong nhà.

Suốt dọc đường, cả Mạnh Chi Chi và Triệu Minh Châu đều trưng ra bộ mặt "khó ở", chẳng thèm nhìn nhau lấy một cái.

Vừa vào phòng, bà Chu liền đóng sầm cửa lại.

Bầu không khí trong phòng ngay lập tức trở nên lạnh lẽo, căng thẳng.

Ông Chu rít thuốc lào liên tục, khói thuốc mù mịt khiến người ta cay xè mắt. Mạnh Chi Chi ghét nhất là mùi thuốc lá, khói hun một chút là cô chảy nước mắt, dưới cái nhìn muốn giết người của bà Chu, ông Chu chỉ đành lủi thủi dập tẩu thuốc đi.

Chu Ngọc Thụ trước giờ vẫn là người vô hình trong nhà, anh ta cúi đầu, ngồi ở vị trí xa nhất như một bóng ma.

Chu Hồng Anh thì đảo mắt liên tục, cô ta không nói gì, rõ ràng cũng bị chuyện hai bà chị dâu ngủ nhầm chồng làm cho kinh hãi.

"Sao mà động phòng nhầm được chứ?"

"Người lớn cả rồi, cho dù hai chị không thân với anh Cả và anh Hai của tôi, thì cũng đâu đến mức nhận nhầm đàn ông?"

Giọng điệu này vô cùng châm chọc, mỉa mai.

Bà Chu đang bận suy nghĩ, hơn nữa địa vị của Chu Hồng Anh trong nhà vốn cao nên không ai lên tiếng mắng mỏ cô ta.

Mạnh Chi Chi nhấn chặt bàn tay đang định vùng lên của Triệu Minh Châu, cô nhìn chằm chằm Chu Hồng Anh một lát rồi nhếch mép cười.

"Cô là gái chưa chồng nên không hiểu, nhưng nếu cô muốn hiểu cũng được thôi. Hay là tối nay cô cứ uống cho say khướt, rồi tìm đại một người đàn ông cô đã quen biết trên mười năm trong cái sân này mà thử xem, để xem đến lúc quan trọng trên giường, cô có nhận ra được đối phương là ai không?"

Chu Hồng Anh năm nay đã mười tám tuổi, cũng chẳng phải là cô nàng ngây thơ không biết gì về chuyện nam nữ.

Nghe thấy lời này, mặt cô ta đỏ bừng lên như gấc chín, lập tức xoay người nắm lấy cánh tay bà Chu mách tội: "Mẹ nhìn xem, Mạnh Chi Chi kìa!"

Mạnh Chi Chi cũng nắm lấy cánh tay kia của bà Chu, thút thít khóc lóc: "Mẹ ơi, con không còn mặt mũi nào mà sống nữa. Ngày đầu về làm dâu đã bị kẻ thù của nhà họ Chu hãm hại, giờ ngay cả cô em chồng chưa chồng cũng có thể mỉa mai con, cái ngày này con không sống nổi nữa, con muốn đi khỏi đây."

Cô nắm lấy tay Triệu Minh Châu, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Cô có đi không?"

Triệu Minh Châu đứng phắt dậy, dứt khoát: "Cô đi tôi cũng đi!"

Bà Chu bật dậy như lò xo, mỗi tay túm chặt một người, gào lên một tiếng: "Tất cả đứng lại cho tôi!"

Bà mới là người muốn đi đây này!

Cái ngày này thực sự không sống nổi nữa rồi.

Mạnh Chi Chi mặc kệ, Triệu Minh Châu cũng chẳng thèm quan tâm.

Bà Chu hết cách, đành phải lôi Chu Hồng Anh tới: "Hồng Anh, xin lỗi hai chị dâu của con mau."

Chu Hồng Anh cảm thấy dường như có gì đó đã thay đổi. Mẹ cô ta trước đây lúc nào cũng bảo vệ cô ta nhất.

"Con không xin lỗi, tại sao con phải xin lỗi hai kẻ mới về này?"

Mạnh Chi Chi bắt đầu thu dọn đồ đạc định bỏ đi. Triệu Minh Châu theo sát phía sau.

Bà Chu không còn cách nào khác, vung tay cho Chu Hồng Anh một cái tát, quát lớn: "Còn không mau xin lỗi chị dâu con?"

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc