Nữ Phụ Đổi Hôn Gã Nhầm Ông Trùm

Chương 48: Thỏa Thuận Đôi Bên Cùng Có Lợi

Trước Sau

break
Vị trước mắt này quả thực có tư cách để đào hoa, chẳng biết có bao nhiêu cô gái trong khu tập thể nằm mơ cũng muốn được nghe nam thần nói với mình câu tuyên bố miễn trừ trách nhiệm này.
Lâm Tuyết Mai mỉm cười: "Anh không cần lo lắng. Tôi cũng giống như anh, vừa không thích bị người khác quản, cũng không thích quản người khác."
Lục Hằng thở phào nhẹ nhõm: "Nếu cô đã chấp nhận được thì quyết định thế đi."
Lâm Tuyết Mai có chút không dám tin vào tai mình.
Đơn giản thế này đã chốt rồi sao?
Thời đó kết hôn đúng là thật đơn giản.
Không giống như hậu thế, trước khi xuyên qua Lâm Tuyết Mai cũng từng đi xem mắt vài lần, không ngoại lệ lần nào cả hai bên cũng soi mói nhau tới từng sợi tóc, ghét bỏ nhau tới tận Thái Bình Dương.
Lâm Tuyết Mai đang cảm khái, bỗng nghe Lục Hằng nói thêm một câu: "Sau này có tôi ở đây, không ai dám bắt nạt cô đâu."
Mạch truyện nhảy vọt hơi xa, từ tuyên bố miễn trừ trách nhiệm của "tra nam" nhảy thẳng sang danh ngôn của tổng tài bá đạo.
Nhưng Lâm Tuyết Mai ghi nhận ý tốt này của anh, cô biết anh là kiểu người nói được làm được, liền gật đầu thật mạnh để tỏ lòng cảm kích.
"Ngày mai cô có rảnh không? Đi đăng ký kết hôn luôn", Lục Hằng hỏi.
Rảnh thì đúng là rảnh, từ sau khi trật khớp cổ chân cô vẫn chưa đi làm lại, nhưng...
Lâm Tuyết Mai lại thấy bất ngờ một phen: "Gấp gáp vậy sao?"
Ánh mắt Lục Hằng đầy kiên định: "Làm sớm cho tốt."
Lâm Tuyết Mai nheo mắt, đánh giá người đàn ông trước mặt.
Chẳng trách tuổi trẻ tài cao, không chỉ trong chuyện đại sự mà trong mỗi khâu anh đều theo đuổi hiệu suất tối đa.
Trước khi xuyên qua cô chưa từng yêu đương, nhưng lại là một kẻ cuồng công việc, một ông chủ ưu tú đại khái cũng sẽ có phong thái này.
Lục Hằng tự thấy bản thân quá giống như đang chấp hành công vụ, nên chủ động thêm một câu: "Cô còn điều gì muốn tìm hiểu nữa không? Có yêu cầu gì không?"
Về những việc còn tồn đọng, trong lòng Lâm Tuyết Mai chợt nhớ tới vài chuyện lớn: "Cha mẹ của anh..."
"Đúng vậy. Cha tôi đang ở căn cứ quân sự Tây Bắc thực hiện nghiên cứu mật, lúc nào có thể về nhà thì bản thân ông cũng không tự quyết định được. Mẹ tôi là ca sĩ đơn ca của đoàn văn công, hiện đang đi lưu diễn ở năm nước Đông Âu rồi."
Lâm Tuyết Mai sực nhớ tới cốt truyện của chị họ ở kiếp trước.
Mẹ chồng độc ác, chồng là con trai cưng, chị họ trở thành vật hy sinh.
Mẹ của Lục Hằng tuy cô chưa từng gặp mặt, nhưng cứ nhìn tác phong của bà thím Thẩm Lệ Quân là có thể đoán ra phần nào.
Mẹ chồng của cô lại còn là minh tinh đoàn văn công, chắc chắn lại càng khó chiều.
Cha chồng quanh năm không về nhà, mẹ chồng quá mức dựa dẫm vào con trai và thù ghét con dâu, điều này hoàn toàn hợp logic.
Kiếp trước chị họ vì quá tham đồ đặc cung, bảo mẫu và biệt thự kiểu Tây nên đã bị hành hạ khổ sở trên địa bàn quyền lực của bà mẹ chồng.
Mình nên ở xa một chút để phá bỏ cái "lỗi" duy nhất này.
Thế là Lâm Tuyết Mai hỏi: "Sau khi cưới chúng ta ở đâu?"
Lục Hằng đầu tiên là ngẩn người, sau đó suy nghĩ một lát: "Có khu nhà ở cho người nhà binh, nếu cô muốn..."
"Vâng. Tôi muốn ở riêng với anh.", Lâm Tuyết Mai đáp cực nhanh.
Lục Hằng gật đầu: "Mai đăng ký xong sẽ dẫn cô qua đó xem, cô muốn bài trí thế nào tùy ý."
Tiến độ dự án quá thuận lợi.
Công việc bán thời gian này xem ra quá dễ làm rồi.
"Anh có yêu cầu gì với tôi không? Tôi sẽ cố gắng đáp ứng.", Lâm Tuyết Mai bỗng thấy những yêu cầu mình đưa ra đối phương đều đáp ứng dứt khoát như vậy, mình cũng nên đưa ra chút thành ý thiết thực.
Lục Hằng trả lời dứt khoát: "Không có yêu cầu gì. Chỉ cần đừng quản tôi là được."
Trong khoảnh khắc đó, lòng Lâm Tuyết Mai vui sướng hân hoan như thể vừa bắn pháo hoa giấy.
Giấc mộng nằm ườn làm "cá mặn" chưa thành của hai kiếp người, nay cuối cùng cũng sắp thực hiện được rồi.
Anh tình nguyện nhân nhượng như thế, đêm hôm còn mò tới tận cửa chốt chuyện nhanh như súng liên thanh, chắc chắn là có việc gì gấp cần làm, nhưng điều đó cũng không quan trọng nữa, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô.
Phu nhân Tiểu đoàn trưởng Lục từ nay về sau có thể tha hồ dựa hơi cây đại thụ mà hóng mát rồi.
Lục Hằng mở cửa phòng, hai cụ nhà họ Lục đang đợi ở cửa với vẻ mặt đầy mong chờ và thấp thỏm.
Lục Hằng không đợi ai hỏi, trực tiếp thông báo kết quả: "Ngày mai chúng con đi đăng ký kết hôn."
Nói xong, Lục Hằng quay đầu gật đầu với Lâm Tuyết Mai một cái, rồi sải đôi chân dài tự mình rời đi.
Lục Thiên Dã và Kiều Viễn Hương, hai vợ chồng già nhìn nhau, vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
"Sắp... sắp có hỷ sự rồi."
"Vẫn còn chưa chuẩn bị gì cả, mau chuẩn bị đi thôi."
"Chuẩn bị cái gì, lấy sổ tiết kiệm của bà ra đây."
Lâm Tuyết Mai mỉm cười.
Trước khi xuyên qua cô là trẻ mồ môi, chưa từng được trải nghiệm tình thân, không ngờ ở đây lại nhận được sự bù đắp, gặp được những người lớn tuổi thật lòng yêu thương con cháu.
Nhà họ Lâm là vậy, nhà họ Lục cũng thế.
"Hỷ sự từ trên trời rơi xuống, tôi phải mau chóng báo cho lão Lâm một tiếng", Lục Thiên Dã cười không khép được miệng, đôi lông mày hoa râm đều rung động theo.
Kiều Viễn Hương lườm Lục Thiên Dã một cái: "Mấy giờ rồi hả ông? Sáng mai hãy gọi."
Lục Thiên Dã bấy giờ mới sực tỉnh, cười với Lâm Tuyết Mai: "Đúng đúng đúng, cháu cũng đi nghỉ sớm đi, đừng để lỡ buổi đi đăng ký ngày mai."
"Vâng, ông bà cũng nghỉ sớm ạ.", Lâm Tuyết Mai đóng cửa phòng, rửa mặt như thường lệ, mãi cho đến khi tắt đèn đi ngủ, trên mặt vẫn còn mang ý cười.
Hạnh phúc có thể lây lan.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc