Kiều Viễn Hương cười nhẹ: "Cái này chẳng cần ông nói, đến lúc đó tự khắc có cách khiến bọn họ phải trả giá. Chỉ có điều, lần này coi như bọn họ làm việc xấu mà lại thành tốt, đã nhắc nhở cho chúng ta một việc."
Lục Thiên Dã ngẫm nghĩ một lát rồi vỡ lẽ: "Bà muốn nói là, Đại Cương và Tuyết Mai?"
Chỉ mới nghĩ đến khả năng này, nỗi bực dọc vì thằng cháu thứ hủy bỏ hôn ước đã vơi đi một nửa, Lục Thiên Dã lại hưng phấn trở lại.
Hai đứa trẻ ông yêu quý nhất mà thành một đôi, còn chuyện gì khiến ông vui hơn thế nữa?
Nhưng nỗi lo ngại lại sớm ập đến: "Thằng ranh Đại Cương kia tính khí vốn dĩ quái gở. Năm đó lão chiến hữu của tôi hết mực nài nỉ nhờ tôi dắt nó đi gặp mặt cô cháu gái, thằng nhóc này miễn cưỡng lộ diện được một lát rồi suốt một tuần sau đó không thèm đếm xỉa gì đến tôi.
Tuyết Mai dù tốt thật, nhưng ban đầu vốn là người chọn cho em trai nó, lòng nó có thể không thấy lấn cấn sao?"
Kiều Viễn Hương nhìn ông: "Chuyện này đúng là khó xử. Nếu Tuyết Mai chỉ là một cô gái bình thường, tôi đã chẳng nảy ra ý định này, cứ để mặc phu nhân Quân trưởng lo liệu cho con bé một mối tốt khác. Nhưng Tuyết Mai là cô gái hiếm có, tìm đâu ra được người cháu dâu như vậy nữa? Một khi bỏ lỡ, có đốt đuốc cũng chẳng tìm thấy ở đâu.
Dù sao cũng cứ hỏi Đại Cương một câu, biết đâu lại thành."
"..."
Dù biết rõ lời vợ nói câu nào cũng có lý, Lục Thiên Dã vẫn còn đắn đo.
Kiều Viễn Hương dứt khoát dùng kế khích tướng: "Xem ông sợ chưa kìa. Thôi bỏ đi, để tôi đi!"
Kiều Viễn Hương làm bộ đứng dậy, đợi Lục Thiên Dã ngăn mình lại.
Ngờ đâu Lục Thiên Dã không cản mà cũng đứng dậy theo: "Đừng có ngồi đây lo héo ruột héo gan nữa. Đi ngay bây giờ. Bà đi tìm Tuyết Mai, tôi đi tìm Đại Cương."
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Lâm Tuyết Mai mở cửa phòng, mời Kiều Viễn Hương ngồi xuống ghế.
Kiều Viễn Hương thấy cô đi lại bình thường nhưng vẫn ân cần hỏi một câu: "Xem ra đi đứng không thành vấn đề nữa rồi. Không còn đau chứ?"
Lâm Tuyết Mai vừa rót nước vừa trả lời: "Không đau nữa rồi, bà cứ yên tâm ạ."
Thấy ánh mắt Kiều Viễn Hương nhìn mình khác hẳn mọi khi, cô biết bà đang có chuyện muốn nói.
Nhưng Kiều Viễn Hương cứ chần chừ mãi không mở miệng, Lâm Tuyết Mai đưa nước qua rồi ngồi đối diện bà, thản nhiên chờ đợi.
Kiều Viễn Hương uống vài ngụm nước ấm, cuối cùng hạ quyết tâm lên tiếng: "Tuyết Mai, bà cũng không vòng vo nữa, chúng ta mở lòng nói thẳng đi. Cháu thấy Đại Cương nhà bà thế nào?"
Lâm Tuyết Mai thở phào, tức thì cảm thấy đúng là mình chỉ lo hão.
Cứ tưởng Lục Hằng đổi ý rồi chứ, cũng may, cuộc hôn nhân hình thức từng hủy hoại đời trước của chị họ, cuối cùng cũng đã rộng mở với cô.
Tuy cô đã tìm được việc làm ở thành phố, không cần dựa vào hôn sự này để cứu mạng, nhưng nếu cơ hội vẫn còn thì cứ xem như nhận thêm một công việc bán thời gian vậy, dù sao trước khi xuyên không cô cũng từng làm một lúc mấy việc liền.
Quyết định xong, Lâm Tuyết Mai mỉm cười trả lời: "Tiểu đoàn trưởng Lục... anh ấy là người rất tốt ạ."
Nửa câu sau cô không dám nói ra.
Một đối tượng kết hôn hình thức hoàn hảo.
Kiều Viễn Hương nhìn Lâm Tuyết Mai, ánh mắt thêm phần dò xét.
Bà không hiểu nổi phản ứng của cô.
Bà vừa mở lời đã chỉ nhắc đến Đại Cương mà không nhắc đến Tiểu Viên, điều đó chứng tỏ đối tượng hứa hôn ban đầu là Tiểu Viên đã từ chối rõ ràng, cần cô cân nhắc người khác.
Vả lại, chuyện nhân duyên mà phải chuyển từ em sang anh, dù là người rộng lượng đến đâu cũng khó tránh khỏi cảm thấy lúng túng và khó xử.
Lúc nãy bà do dự mãi không nỡ mở lời chính là sợ nhìn thấy sự thất vọng, bất mãn và ngượng ngùng của cô.
Nhưng những phản ứng như dự đoán ấy hoàn toàn không có, điều này khiến Kiều Viễn Hương cảm thấy vô cùng lạ lùng.
Cho dù tính cách có bao dung đại lượng đến mấy thì dù sao cũng là phận con gái, những cảm xúc nhất thời là khó tránh khỏi.
Kiều Viễn Hương vắt óc suy nghĩ vẫn không hiểu nổi, chỉ đành thử thăm dò thêm một câu: "Tiểu Viên và Bạch Tú Oánh sắp tổ chức đám cưới rồi."
Lâm Tuyết Mai hiện lên một nụ cười chân thành: "Tiểu Viên và Bạch Tú Oánh quen nhau lâu như vậy, đáng lẽ phải yêu đương từ sớm chứ, sao giờ mới bắt đầu ạ? Quyết định kết hôn nhanh như vậy, xem ra hai người họ đúng là tâm đầu ý hợp, hận vì gặp nhau quá muộn rồi."
Sự nghi hoặc trong lòng Kiều Viễn Hương lập tức có được đáp án.
Hóa ra là vậy.
Lâm Tuyết Mai căn bản không biết đối tượng hứa hôn từ nhỏ là cháu thứ nhà họ Lục, Tiểu Viên!
Sau phút chấn động ban đầu, Kiều Viễn Hương chợt nghĩ thông suốt.
Tên của hai anh em họ phát âm gần giống nhau, nhưng mặt chữ thì khác.
Lúc Lâm Tuyết Mai đến nhà họ Lục, Thẩm Lệ Quân giả bệnh giữ chân Tiểu Viên nên mới để Đại Cương phái xe đi đón, sau khi về đến nhà cũng lại là Đại Cương lộ diện đầu tiên.
Lại thêm ước hẹn trong thư với ông Lâm là bề ngoài không nhắc đến chuyện xem mắt, nên suốt thời gian qua cũng không ai đặc biệt giới thiệu Tiểu Viên với cô.
Lâm Tuyết Mai cứ thế mặc định rằng người hứa hôn với mình là Đại Cương.
Chuyện này...
Kiều Viễn Hương bỗng lo sốt vó, ngộ nhỡ Đại Cương không đồng ý thì tính sao?
Ban đầu chỉ là đề cập qua loa, nay sự tình đột nhiên chuyển hướng, gánh nặng ngàn cân đè nặng lên vai khiến Kiều Viễn Hương theo bản năng muốn rút lời: "Ông nội Lục của cháu thương cháu lắm, nếu cháu thấy tính tình Đại Cương quá lạnh lùng thì cũng không sao, ông nội sẽ chọn lại cho cháu một người tốt hơn trong khu tập thể này."