Bàn tay to lớn của Lục Hằng nắm chặt lấy cổ tay cô, tay kia đỡ lấy vòng eo thon, hai người tạo thành tư thế nửa ôm nửa bế, cơ thể tiếp xúc gần gũi.
Nhờ vào cánh tay rắn rỏi của Lục Hằng mà đứng vững lại được, Lâm Tuyết Mai mới phát giác tim mình đập loạn và mặt đỏ bừng.
Chiếc váy trên người cô quá mỏng, nhiệt độ cơ thể của Lục Hằng lại nóng rực, qua sự va chạm vừa rồi, cô chỉ cảm thấy dưới lớp quân phục kia là những thớ cơ bắp cứng chắc như thép.
Vội vàng muốn thoát khỏi tay Lục Hằng, cô lùi lại phía sau một bước, bỗng cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ chân, không kìm được mà khẽ kêu lên.
"Còn đi được không?"
Lục Hằng hỏi, đồng thời liếc nhìn sang phía em họ.
Bạch Tú Oánh bị mất một bên hoa tai đang la hét om sòm, chỉ huy Tiểu Viên tìm cùng mình.
Lâm Tuyết Mai cũng nhìn sang phía đó một cái, rồi lắc đầu với Lục Hằng: "Không đi được."
Nhìn thấy tia nước mắt kìm nén trong mắt Lâm Tuyết Mai, Lục Hằng hơi nhíu mày.
Lúc này nếu để em họ tới đưa Lâm Tuyết Mai về nhà, Bạch Tú Oánh nhất định sẽ gây chuyện vô căn cứ, em họ chưa chắc đã đối phó được với cục diện phức tạp này.
Lục Hằng đứng dậy, ánh đèn chùm trên đỉnh đầu tỏa xuống, thân hình cao lớn của anh hoàn toàn che phủ lấy Lâm Tuyết Mai.
Lâm Tuyết Mai ngẩng khuôn mặt mộc tinh tế trắng như tuyết lên, nhìn anh đưa cánh tay mạnh mẽ ôm lấy eo mình, nghe anh nói: "Dựa vào người tôi đi, trọng tâm cơ thể cứ dồn hết lên người tôi."
Lâm Tuyết Mai nửa tin nửa ngờ tựa vào người anh, thử bước một bước, quả nhiên có thể đi được.
Lâm Tuyết Mai thở phào nhẹ nhõm, cố gắng giữ khoảng cách để duy trì vẻ đoan trang, đồng thời đặt trọng tâm lên cánh tay Lục Hằng, cố gắng bước đi bình thường trước sự chú ý của mọi người, người ngoài nhìn vào cũng không thấy có gì quá khác lạ.
Khán giả vốn đang thảo luận về buổi biểu diễn xuất sắc, vừa thấy một cặp nam nữ rạng ngời như vậy tay trong tay chậm rãi đi tới thì đều vô thức ngừng lời, nhìn đến ngây người.
Mấy kẻ thích gây huyên náo lại mở miệng: "Sai sai nha! Lúc nãy chẳng phải là cậu hai sao? Sao giờ lại đổi thành anh cả rồi?"
"Chuyện gì thế nhỉ?"
Khán giả có mặt đều thoáng chút nghi ngờ, chỉ có hai nhân vật chính là vẫn điềm nhiên như không, mắt không liếc nhìn sang bên cạnh mà thẳng bước về phía trước.
Quần chúng lại bị khí chất mạnh mẽ của cặp đôi này chinh phục, liền chuyển sang chủ đề khác: "Nghe nói anh cả nhà họ Lục tâm cao khí ngạo, bấy lâu nay luôn khẳng định chắc nịch rằng mình chưa muốn tính chuyện trăm năm. Hóa ra là do không nhìn trúng ai trong khu tập thể của chúng ta."
"Nếu là người từ thủ đô tới, lại có ngoại hình trắng trẻo xinh đẹp như cô này, nói không chừng anh ấy sẽ cân nhắc đấy!"
Lâm Tuyết Mai nhịn đau ở cổ chân, liếc nhanh nhìn Lục Hằng đang dìu mình.
Bản thân cô vốn chỉ quen đi giày thể thao chạy khắp nơi, không quen đi giày cao gót nên mới liên lụy anh bị người ta bàn ra tán vào, trong lòng không khỏi thấy áy náy.
Cũng may, vẻ mặt anh vẫn vững vàng như bàn thạch, có lẽ vì quanh năm đứng giữa tâm bão dư luận nên đã sớm tập cho mình thói quen phớt lờ tất cả.
Tiểu Viên cuối cùng cũng giúp Bạch Tú Oánh tìm thấy hoa tai, anh đứng thẳng người dậy lau mồ hôi, đúng lúc nhìn thấy giữa những lời bàn tán xôn xao là bóng lưng người anh họ và Lâm Tuyết Mai đang cùng nhau rời đi.
Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, Lục Hằng vừa tới văn phòng đã thấy lính cần vụ nháy mắt vào trong phòng.
Lục Hằng vừa vào đã thấy cấp trên của mình là Đoàn trưởng Chu với gương mặt đầy sầu não đang ngồi trên vị trí của mình.
Lục Hằng giải thích một câu: "Thủ trưởng, hôm qua tôi với sư trưởng xảy ra tranh cãi là vì..."
Đoàn trưởng Chu ngắt lời anh: "Không phải vì chuyện đó."
Lục Hằng nhìn cấp trên với ánh mắt thắc mắc.
Cấp trên vẫn lộ vẻ khó xử, ngập ngừng mãi mới nói: "Tiểu Lục à, tôi biết là cậu không muốn tính chuyện cá nhân, nhưng... cậu có thể giúp tôi lần này, đến góp mặt một chút rồi về được không?"
Sắc mặt Lục Hằng không kìm được mà trở nên lạnh lùng.
Những chuyện như vậy xảy ra quá nhiều, vây quanh anh từ mọi phía khiến anh cảm thấy phiền không chịu nổi.
Cấp trên bắt đầu nói thao thao bất tuyệt: "Tôi đã nói với chị cậu bao nhiêu lần rồi, Tiểu Lục người ta không cân nhắc chuyện cá nhân, ai ngờ bà ấy lại mềm lòng, cô gái kia mới cầu xin một chút, rơi mấy giọt nước mắt, cậu xem, lại gây rắc rối cho tôi rồi!"
Lục Hằng thấy cũng không thể thoái thác, bèn đồng ý: "Tôi đi."
Cấp trên lập tức thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười: "Chẳng phải đều tại cậu sao! Cùng là một cái mũi hai con mắt, cậu trông phong độ như thế làm gì? Chính vì cậu trông quá bắt mắt nên mới gây ra bao nhiêu phiền phức cho chúng tôi!"
Đoàn trưởng Chu phất tay, hài lòng rời đi, Lục Hằng một mình lặng thinh hồi lâu.
Được rồi, đều tại anh, đã gây rắc rối cho mọi người.
Gần đến trưa, Kiều Viễn Hương từ bên ngoài về, trông có vẻ hơi mệt, Lục Thiên Dã xót vợ: "Tối qua trực phẫu thuật, hôm nay vẫn phải họp sao?"
Kiều Viễn Hương lườm ông một cái: "Các ông đánh xong một trận chiến, không mở cuộc họp tổng kết lại, đúc kết kinh nghiệm bài học sao?"
Lục Thiên Dã đưa một cốc nước trái cây giải khát lên, Kiều Viễn Hương không uống, đặt sang một bên bàn trà, thở dài: "Cái đứa Tuyết Mai này, chuyện gì cũng lẳng lặng, cũng tốt, mà cũng không tốt."
Vừa nhắc đến Lâm Tuyết Mai, Lục Thiên Dã ngay lập tức quan tâm: "Cháu nó tối qua bị trẹo chân, chẳng phải đã bôi thuốc, xin nghỉ ngơi rồi sao?"