Nữ Phụ Đổi Hôn Gã Nhầm Ông Trùm

Chương 33: Cơn Giận Bị Kìm Nén

Trước Sau

break
Nói xong liền quay người đi, cũng chẳng buồn nhìn phản ứng của Thẩm Lệ Quân, đóng sầm cửa đi ra ngoài tự mình rửa mặt.
Thế là xong, Thẩm Lệ Quân vốn trông đợi chồng về có thể dỗ dành mình một chút, xoa dịu cảm xúc của bà ta, xua đi nỗi bực dọc vì bị nắm thóp trong bữa tiệc gia đình.
Kết quả, cơn giận kìm nén suốt cả buổi tối không trút đi đâu được, ngược lại còn bị người chồng vốn luôn nghe lời, ngoan ngoãn mắng mỏ một trận, còn hiếm hoi bị đe dọa nữa.
Kết hôn hai mươi năm, thái độ của ông ấy khi nào mà mạnh mẽ như thế này?
Cơn nghẹn khuất trong lòng này ngày càng phình to, lên men, cả một khoang lửa giận đều đổ hết lên đầu Lâm Tuyết Mai.
Cái cô Lâm Tuyết Diễm đến hồi năm ngoái nhìn có vẻ tinh ranh linh lợi, ngược lại ở trước mặt bà ta lại phục tùng răm rắp, mặc bà ta xoay như chong chóng.
Lâm Tuyết Mai này hay thật, đối chọi gay gắt với bà, phân hào không nhường, lại còn có bản lĩnh chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã kéo được cả bố chồng, mẹ chồng lẫn chồng của Thẩm Lệ Quân về phía mình, bây giờ chỉ còn sót lại mỗi cậu con trai thôi.
Đã vậy cô ta còn đủ khả năng nhờ cậy được phu nhân Quân trưởng ra mặt giúp đỡ, giải quyết xong xuôi chuyện tìm việc làm nhanh chóng gọn lẹ.
Nếu để loại người này bước chân vào cửa thì còn ra thể thống gì nữa?
Thẩm Lệ Quân âm thầm nghiến răng.
Tính tình Tiểu Viên quá mềm yếu, định sẵn là kẻ ba phải, bà làm mẹ mà bước này chịu lùi, nói không chừng sẽ phải lùi mãi.
Hơn nữa, nếu để con trai đi cùng hai ông cháu nhà họ Lâm về làng, chẳng phải sẽ mặc nhiên tạo ra không khí như rể quý đến nhà sao?
Đến lúc đó người nhà họ Lâm cùng nhau hợp sức khua môi múa mép, con trai mình vừa mềm lòng mà hở môi đồng ý thì coi như xong đời.
Lúc ở bữa tiệc gia đình bà đồng ý mà không suy nghĩ nhiều, giờ Thẩm Lệ Quân càng nghĩ càng thấy sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tuyệt đối không được.
Nhân lúc Lục Bác đang tắm rửa, bà rảo bước ra phòng khách, gọi điện cho Bạch Tú Oánh, hạ thấp giọng: "Tú Oánh, cháu nhờ bố cháu gọi một cuộc điện thoại, ngày mai nhất định phải sắp xếp cho Tiểu Viên đi công tác ngoại tỉnh nhé."
Đầu dây bên kia, tâm trạng Bạch Tú Oánh lập tức chuyển từ u ám sang hửng nắng rạng rỡ, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc vang lên, dường như cô ta vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi này từ bà.
Sáng hôm sau, Lục Hằng đưa cấp dưới bị thương đến bệnh viện quân khu để điều trị, vừa vào đến phòng cấp cứu đã gặp ngay người quen cũ.
Đó là Đào Hồng, người bạn lớn lên cùng nhau trong khu nhà tập thể.
Vốn dĩ mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng kể từ khi gia đình cô ta nhờ người đến dạm hỏi một lần, mọi thứ bỗng trở nên gượng gạo.
Tất nhiên Lục Hằng đã từ chối, nhưng anh từ chối tất thảy không chừa một ai.
Bây giờ anh không muốn cân nhắc chuyện cá nhân, cũng không rảnh rỗi hay có tâm trí nào cho việc đó.
Thế nhưng Đào Hồng dường như đã phải chịu tổn thương không nhỏ.
Con gái trong khu nhà tập thể ai nấy đều có gia thế, Đào Hồng xét về ngoại hình lại thuộc hàng xuất sắc, vốn dĩ đã có lòng tự tôn cao, nếu không cũng chẳng dám tơ tưởng đến người ưu tú nhất trong đám đàn ông là Tiểu đoàn trưởng Lục Hằng.
Mọi người đều khuyên cô đừng có va đầu vào đá, Tiểu đoàn trưởng Lục đã sớm tuyên bố hai năm nay không muốn tính chuyện vợ con, nhưng cô không nghe lọt tai, luôn tự cho rằng mình là ngoại lệ, kết quả là bị mất mặt.
Từ đó về sau mỗi khi gặp Lục Hằng, lời nói của cô luôn mang ba phần quái gở, chẳng hạn như lúc này, vừa chạm mặt cô đã hỏi: "Ô kìa, Tiểu đoàn trưởng Lục đại giá quang lâm đấy ư? Cho dù muốn thể hiện sự quan tâm đến thuộc cấp thì cử một lính cần vụ đi cùng là được rồi, sao ngài lại đích thân chạy đến đây?"
Lục Hằng vốn cũng không nhất thiết phải tự mình đến.
Chỉ là lúc dẫn quân huấn luyện, anh nghiêm khắc hơn các sĩ quan khác, lần này cường độ hơi quá mức khiến một binh sĩ đột nhiên ngã quỵ không dậy nổi.
Trong tình huống này, nếu không đi theo dõi việc chẩn trị, trong lòng Lục Hằng sẽ thấy không yên, lỡ như bị thương vào gân cốt mà xử lý không kịp thời thì sẽ ảnh hưởng cả đời người ta.
Những lời này anh cũng không tiện nói với Đào Hồng, Lục Hằng chẳng buồn để ý đến cô ta, chỉ hỏi một câu: "Bác sĩ đâu?"
Bác sĩ vừa mới ra khỏi phòng, một lát nữa mới quay lại, nhưng Đào Hồng trong lòng đang khó chịu nên không muốn nói thật với Lục Hằng, chỉ muốn nhìn anh sốt ruột: "Bác sĩ à, còn phải đợi đấy. Anh muốn tìm khoa nào, nói đi, tôi đi tìm giúp cho."
Lục Hằng nhíu mày, xoay người định rời đi, nhưng thuộc cấp lại đang nằm trên ghế phòng cấp cứu rên rỉ không thôi, nhất thời không thể di chuyển.
Đang lúc nóng ruột, tấm rèm trắng vén lên, một bóng dáng thanh thoát bước ra, hóa ra là Lâm Tuyết Mai.
Lâm Tuyết Mai nhanh chóng tiến lại gần Lục Hằng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lên: "Để tôi mời bác sĩ khoa xương đến kiểm tra sơ bộ trước nhé? Sau đó mới quyết định có nên chụp X-quang không?"
Mỗi một câu một chữ đều trúng ý Lục Hằng, anh gật đầu một cái, thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Tuyết Mai chạy nhanh ra cửa phòng cấp cứu.
Những lời mỉa mai của Đào Hồng đuổi theo sau lưng cô: "Ơ? Liên quan gì đến cô chứ! Cần gì cô phải nịnh nọt! Ồ tôi biết rồi! Chắc là vì mấy cái suất chuyển chính thức vừa mới ban xuống nên ngay cả mặt mũi cũng không cần nữa đúng không!"
Bệnh viện vừa có vài suất chuyển chính thức cho nhân viên hợp đồng, nêu rõ ưu tiên người nhà của quân nhân tại ngũ.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc