"Ông nội con chuyên quyền độc đoán cả đời, trước tiên nhét cho con một đứa con gái nhà quê, mẹ đã nhịn ông ấy một lần rồi, bây giờ khó khăn lắm con bé đó mới tự mình hủy bỏ hôn sự, ông ấy lại muốn nhét thêm một đứa khác vào? Không được, đừng hòng!"
Trong phòng không có tiếng đáp lại.
Nhưng Thẩm Lệ Quân vẫn không chịu bỏ qua, vẫn thấp giọng gặng hỏi: "Con nói gì đi chứ!"
Lục Hằng nghe thấy cậu em họ bên trong cuối cùng cũng lên tiếng: "Mẹ có bản lĩnh thì mẹ đi mà nói với ông nội. Dù sao con cũng chẳng có gan đó đâu."
Lục Hằng nghe thấy bên trong rơi vào im lặng, bèn khẽ ho một tiếng, gõ cửa phòng.
Cửa từ bên trong mở ra, lộ ra gương mặt đang ủ rũ của em họ Tiểu Viên, cậu ta gượng cười gọi một tiếng "anh" sau đó né người sang một bên, tầm mắt Lục Hằng rơi thẳng lên người thím hai Thẩm Lệ Quân đang ngồi trên giường bệnh.
Thẩm Lệ Quân vừa ngẩng lên, sau một thoáng bất ngờ lập tức nở nụ cười: "Đại Cương? Cháu... sao cháu lại tới đây?"
"Cháu đưa khách của gia đình đến thăm bác."
Lục Hằng lạnh nhạt nói xong, lùi lại nửa bước để nhường lối đi ở cửa, gật đầu với Lâm Tuyết Mai đang đứng cách đó mười bước chân.
Thẩm Lệ Quân trong phòng ngẩn người một lúc mới phản ứng lại được "vị khách của gia đình" này là ai, chân mày bà không nhịn được mà giật lên một cái.
Đúng là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay, nha đầu nhà quê này gan cũng thật lớn, dám xông cả đến đây!
Bà lại ngước mắt liếc nhìn Lục Hằng, dáng người cao lớn của anh ẩn hiện trong bóng tối nơi cửa ra vào, trong đầu bà thoáng qua một loạt suy nghĩ.
Ông cụ chưa bao giờ sai bảo đứa cháu đích tôn bảo bối này đi đón đi đưa ai, vậy mà hôm nay lại bắt anh tới, đường đường là một tiểu đoàn trưởng lại đóng vai lính cần vụ áp trận, đây rõ ràng là sợ bà làm khó dễ nha đầu nhà quê này!
Ổn định lại tinh thần, Thẩm Lệ Quân ôn tồn dặn dò cậu con trai đang đứng ngẩn ra bên cạnh: "Tiểu Viên, rót cho khách ly nước."
Lâm Tuyết Mai vừa bước vào phòng đã cảm nhận được một ánh mắt dò xét nặng nề đầy áp lực.
Cô nhìn về phía phát ra ánh mắt đó, thấy vị nhị thẩm này đang tựa vào đầu giường bệnh, tuổi tầm ngoài bốn mươi, gương mặt trắng trẻo toát lên vẻ an nhàn sung túc.
Bà khẽ mỉm cười nhạt chào hỏi: "Đến rồi à? Mời ngồi."
"Cháu nghe nói bác không khỏe nên đến thăm ạ."
Lâm Tuyết Mai đặt túi đồ trên tay xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp.
Thẩm Lệ Quân tiếp tục chào hỏi Lục Hằng: "Đại Cương, qua đây ngồi đi."
Vẻ mặt bà không tự chủ được mà thêm phần niềm nở.
Lục Hằng vẫn đứng im ở cửa, gương mặt điển trai ẩn trong bóng tối: "Bác không cần khách sáo với cháu đâu."
Lâm Tuyết Mai quan sát căn phòng một lượt, đây là phòng bệnh thường, có hai giường, ở giữa ngăn cách bởi tấm rèm vải trắng.
Phía giường của bác có ba người đến thăm mà chỉ có hai chiếc ghế đẩu, hèn gì Lục Hằng không chịu vào ngồi.
Cạnh tường có một chàng thanh niên mặc quân phục đang đứng, chắc hẳn là người em họ nhà chú hai tên Tiểu Viên rồi.
Dáng người anh ta cũng cao ráo nhưng thấp hơn Lục Hằng nửa cái đầu, xét về vẻ phong trần lịch lãm thì không bằng một nửa của Lục Hằng, nhưng vẻ mặt lại hiền hòa, thân thiện hơn nhiều.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Lâm Tuyết Mai chủ động chào hỏi: "Chào Tiểu Viên."
Tiểu Viên ngẩn người, ngay lập tức đáp lại bằng một nụ cười thân thiện: "Chào Tuyết Mai, mời cô uống nước."
Chỉ là một câu đối đáp bình thường, nhưng Thẩm Lệ Quân đang tựa lưng vào đầu giường lại sầm mặt xuống.
Vốn dĩ bà đang khó chịu vì Lâm Tuyết Mai này quá gan lì, chưa gặp được đối tượng hứa hôn từ nhỏ mà đã dám đuổi tới tận bệnh viện.
May mà ông cụ đã dặn trước là hai bên không được nhắc chuyện kết thân trước mặt nhau, bà định bụng cứ thế không giới thiệu gì cả, tốt nhất là kéo dài cho đến khi con trai bà không nói năng gì, hai đứa không bắt chuyện được với nhau để cô ta thấy khó mà lui.
Không ngờ nha đầu nhà quê này lại chủ động như vậy, dám tự nhiên chào hỏi.
Thẩm Lệ Quân đầy bụng khó chịu, vừa ngước mắt lên thấy một cô gái trẻ bước vào cửa, đó chính là con dâu tương lai Bạch Tú Oánh mà bà đã nhắm cho con trai mình.
Sự bực bội trong lòng lập tức vơi đi một nửa, bà ngồi thẳng dậy: "Tú Oánh? Mẹ cháu bảo chiều cháu mới tới, sao giờ đã rảnh rồi?"
Bạch Tú Oánh uyển chuyển bước tới, đặt túi quà dinh dưỡng lên bàn nhỏ: "Lãnh đạo cho mấy thực tập sinh chúng cháu nghỉ phép, nên cháu đến thăm bác sớm hơn."
Thẩm Lệ Quân nở nụ cười chân thành: "Các cháu đều là sinh viên đại học, lãnh đạo sao có thể không ưu ái được chứ?"
Nói đoạn, bà vẫn giữ nụ cười ấy rồi liếc nhìn Lâm Tuyết Mai một cái: "Hôm nay thật khéo quá, để bác giới thiệu hai đứa làm quen. Đây là Tú Oánh, con gái bạn học cũ của bác, còn đây là Lâm Tuyết Mai, cháu gái của đồng đội cũ ông cụ nhà bác. Người ở cửa kia chắc Tú Oánh chưa gặp bao giờ nhỉ? Đó là anh họ của Tiểu Viên nhà bác, Đại Cương."
Bạch Tú Oánh mỉm cười gật đầu chào Lâm Tuyết Mai, rồi quay sang nhìn Lục Hằng: "Cháu bảo trông cứ quen quen, hóa ra đây chính là anh hùng kiểu mẫu trên bảng tuyên truyền của khu đại viện chúng ta sao? Hôm nay mới được thấy người thật bằng xương bằng thịt đây."
Lục Hằng thần sắc không đổi, thản nhiên đáp một tiếng: "Là tôi."
Thẩm Lệ Quân thân thiết kéo tay Bạch Tú Oánh: "Mau ngồi xuống đi."
Bạch Tú Oánh mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế đẩu còn lại, liếc nhìn Lâm Tuyết Mai đang ở ngay sát cạnh, nụ cười trên môi hơi cứng lại.