Cô có bốn người cậu, các cậu từ trước đến nay vẫn luôn đối xử rất tốt với cô, chỉ tiếc là sau này mọi chuyện đã thay đổi.
Cô thật lòng hy vọng rằng sau khi gặp Kỷ Du Ninh, họ sẽ không thay lòng đổi dạ!
Lúc này, cậu ba Lôi Hải Dương cũng ngồi xuống: “Chiều nay lúc anh chia lương thực cho đám thanh niên tri thức mới đến, anh có gặp Kỷ Du Ninh đó, trông có vẻ là một đứa trẻ rất nhiều tâm cơ, anh cũng không đồng ý cho nó vào nhà ở đâu.”
Mợ ba Dương Mai cũng gật đầu: “Trong nhà có một mình Kiều Kiều là đủ rồi.”
Kiều Kiều từ nhỏ đã yếu ớt, bà cũng coi như là nhìn cô lớn lên nên có tình cảm sâu đậm, còn người ngoài mà muốn dọn vào nhà ở thì bà không cam tâm chút nào.
Một thanh niên tri thức dọn vào ở trong nhà, ngoài việc tự rước thêm rắc rối cho mình ra thì chẳng có lấy nửa điểm tốt lành.
“Mẹ cũng có ý đó. Tối nay bất kể cái cô thanh niên tri thức họ Kỷ kia có đến hay không, cả nhà cứ thống nhất một lời: thanh niên tri thức thì phải ở khu tập trung, mẹ không cần thêm một đứa cháu ngoại nào nữa.” Bà ngoại Lâm trực tiếp chốt hạ vấn đề.
“Vâng thưa mẹ, chúng con biết rồi.” Lôi Hải Dương gật đầu.
Lôi Kiều Kiều cúi đầu ăn cơm, thầm nghĩ trong bụng: bốn người cậu ban đầu đều hướng về cô, nhưng trong bốn người mợ, thực tế mợ cả lại có chút định kiến với cô. Vì tính tình tham tài nên ngay từ đầu mợ cả đã tỏ ra rất xởi lởi với Kỷ Du Ninh.
Hôm nay cậu cả và mợ cả về nhà ngoại, tận sáng mai mới quay lại. Chỉ cần tối nay họ không về xen vào, chắc chắn Kỷ Du Ninh không có cửa dọn vào nhà cô ở.
Cơm nước xong xuôi, Giang Diễm sang rủ cô lên núi nhặt củi. Lôi Kiều Kiều xin phép bà ngoại một tiếng rồi đi ra ngoài.
Khéo làm sao, Kỷ Du Ninh cùng vài người ở khu thanh niên tri thức cũng đang nhặt củi trên núi, vừa ngước mắt lên là chạm mặt nhau ngay.
Thoáng nghe thấy tiếng hai người thanh niên tri thức đang thì thầm bàn tán: “Cái cô kia chính là em gái song sinh của Kỷ Du Ninh đấy à! Nhìn xa thì giống thật, nhưng vừa nãy tôi lại gần nhìn kỹ, thấy cũng chẳng giống lắm đâu. Lôi Kiều Kiều kia trông xinh hơn nhiều, ngũ quan tinh xảo như búp bê tây ấy, đẹp thật đấy…”
Lời này Kỷ Du Ninh cũng nghe thấy, khí sắc trên người chị ta lập tức thay đổi, ánh mắt nhìn Lôi Kiều Kiều lộ rõ vẻ ngỡ ngàng xen lẫn giận dữ.
Trong mắt chị ta, Lôi Kiều Kiều vẫn là đứa em gái năm xưa, mang cùng một gương mặt với mình, chẳng có gì khác biệt.
Trước đây chị ta ghét nhất ai bảo hai người giống nhau, nhưng giờ nghe người ta khen Lôi Kiều Kiều đẹp hơn mình, trong lòng chị ta càng thêm khó chịu.
Lôi Kiều Kiều lúc này lại cúi gầm mặt, tâm trạng phức tạp khi nghe tiếng thông báo của hệ thống.
“Nữ chính trọng sinh gia tăng mức độ thù hận đối với bạn. Để tránh kết cục làm bia đỡ đạn, hiện phát động nhiệm vụ tân thủ: Hãy khen ngợi Kỷ Du Ninh, để người ngoài thấy được sự ngây thơ thiện lương của bạn. Phần thưởng 1: Một trăm nhân dân tệ. Phần thưởng 2: Một miếng mặt nạ môi dưỡng chất màu hoa đào. Phần thưởng 3: Một hộp sữa tăng chiều cao. (Hoàn thành nhiệm vụ chọn một trong ba).”
Lôi Kiều Kiều im lặng mất nửa phút, sau đó hít sâu một hơi, nói với Giang Diễm: “Người ta cứ bảo thanh niên tri thức từ thành phố về thì kiêu kỳ, chẳng biết làm gì cả, nhưng tớ thấy chị Kỷ chăm chỉ thật đấy, mới đến làng Lôi Giang đã lên núi nhặt củi ngay rồi. Mà tớ thấy chị ấy khỏe thật, bê được cả bó củi to đùng thế kia…”
Giang Diễm nghe vậy liền liếc nhìn Kỷ Du Ninh một cái: “Công nhận, tớ cũng thấy chị ta khỏe thật. Lúc nãy chặt củi nhìn hùng hục lắm.”
Khỏe đến mức như đang trút giận vào đống củi ấy, đúng là người kỳ quặc!
“Ừ ừ, những thanh niên tri thức chăm chỉ lại tốt bụng thế này chắc chắn sẽ không làm khổ dân làng đâu, như thế mọi người sẽ không bài xích họ nữa.” Lôi Kiều Kiều gật đầu ra vẻ rất tán đồng.
Giọng họ không lớn, nhưng không chỉ Kỷ Du Ninh nghe thấy mà mấy người thanh niên tri thức gần đó cũng nghe rõ mồn một.
Kỷ Du Ninh thấy lạ lùng khi tự dưng Lôi Kiều Kiều lại khen mình, lòng dạ cứ thấy bồn chồn không yên.
Còn những thanh niên tri thức khác lại cảm thấy Lôi Kiều Kiều thật là lương thiện, chỉ nhìn nhặt củi thôi mà đã thấy họ chăm chỉ tốt bụng rồi.
Khen người xong, Lôi Kiều Kiều hài lòng nghe tiếng báo hoàn thành nhiệm vụ.