Nữ Phụ Độc Ác Thời Đại Thức Tỉnh? Thủ Trưởng Cưng Chiều Đến Phát Điên

Chương 4 : Cô Ấy Sống Vô Tư Thật Đấy

Trước Sau

break

Trước đây chắc chắn là không có sự đối chiếu, cô và Kiều Kiều quá thân nhau nên không nhìn kỹ, giờ nhìn lại mới thấy Kiều Kiều xinh đẹp hơn Kỷ Du Ninh nhiều, đặc biệt là đôi mắt này, trong veo như nước suối, lại còn lấp lánh, đẹp đến lạ lùng!
“Anh ta không nhận ra thì thôi vậy, Diễm Diễm, cậu nhất định không được nhận nhầm tớ với Kỷ Du Ninh đâu nhé, không là tớ buồn lắm đấy. Cậu là bạn thân nhất của tớ mà!” Lôi Kiều Kiều nghiêm túc nói.
“Yên tâm, yên tâm đi, tớ làm sao mà nhầm được. Cậu là bạn tốt nhất của tớ mà!” Giang Diễm vỗ ngực cam đoan, rồi giúp Lôi Kiều Kiều khiêng nước vào.
Hai người vừa nói chuyện vừa đi về hướng nhà mình thì gặp hai người đi tới, một là Giang Nhất Tiêu, người còn lại chính là Kỷ Du Ninh.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt Lôi Kiều Kiều chạm phải Kỷ Du Ninh, trong đầu cô lại vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
“Nữ chính trọng sinh mang hận thù sâu sắc với bạn. Để tránh kết cục làm bia đỡ đạn của nữ phụ độc ác, hiện phát động nhiệm vụ tân thủ: Hãy mỉm cười đối mặt với Kỷ Du Ninh, để người ngoài cảm nhận được sự chân thành của bạn. Phần thưởng 1: Một trăm nhân dân tệ. Phần thưởng 2: Một miếng mặt nạ tối ưu hóa ngũ quan. Phần thưởng 3: Một hộp sữa tăng chiều cao. (Hoàn thành nhiệm vụ chọn một trong ba).”
Lôi Kiều Kiều khựng lại, trong thâm tâm cô chẳng muốn cười với Kỷ Du Ninh chút nào, nhưng vì phần thưởng hệ thống, cô lập tức nở một nụ cười nhẹ với chị ta.
“Hóa ra thật sự có người giống tôi đến vậy, kỳ diệu quá! Cô chính là nữ thanh niên tri thức mà mọi người đang bàn tán phải không?”
Kỷ Du Ninh thấy Lôi Kiều Kiều cười với mình thì ngẩn người ra.
Lúc nãy Lôi Kiều Kiều sai người đem gương tới tặng, cô ta còn tưởng Lôi Kiều Kiều cũng trọng sinh nên mới vội vàng qua đây xem thử.
Nhưng nhìn nụ cười này của Lôi Kiều Kiều, cô ta bỗng thấy mình nghĩ nhiều rồi.
Nếu Lôi Kiều Kiều cũng trọng sinh, cô ta đời nào lại cười với mình như thế, chắc chắn phải hận không thể giết chết mình, cũng giống như mình đang muốn dìm chết cô ta vậy.
Chẳng lẽ, vì mình trọng sinh nên đã xảy ra hiệu ứng cánh bướm, khiến một số chuyện không còn giống kiếp trước nữa?
Chẳng hạn như, hôm nay vừa ra khỏi khu thanh niên tri thức cô ta đã gặp ngay Giang Nhất Tiêu.
Kiếp trước, phải đến nửa tháng sau khi tới làng Lôi Giang cô ta mới quen biết anh ta.
“Hai người giống nhau thật đấy, vừa rồi tôi suýt chút nữa là nhận nhầm.” Giang Nhất Tiêu bỗng mỉm cười nói.
Nhưng nói xong, anh ta nhìn Lôi Kiều Kiều, rồi lại nhìn Kỷ Du Ninh bên cạnh, bỗng thấy ngẩn ngơ.
Hai người họ trông thì giống thật, nhưng... dường như cũng chẳng giống đến thế.
Có Kỷ Du Ninh đứng đó so sánh anh ta mới nhận ra, mắt của Lôi Kiều Kiều đẹp hơn, lông mi dài và dày hơn, mỗi khi chớp mắt, đôi mắt như có ngàn sao lấp lánh, vô cùng linh động.
Mắt của Kỷ Du Ninh cũng đẹp, nhưng so với Lôi Kiều Kiều thì kém sắc hơn hẳn, giống như viên minh châu bị bám bụi vậy.
“Mọi người có muốn vào nhà ngồi chơi không? Bà ngoại tôi đang ở nhà, lát nữa bốn người cậu của tôi cũng sắp đi làm về rồi.” Lôi Kiều Kiều mỉm cười mời Kỷ Du Ninh và Giang Nhất Tiêu.
Kỷ Du Ninh nhìn gương mặt tươi tắn của Lôi Kiều Kiều, bàn tay vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Cô ta thì sống vô tư vô lự, còn mình lại phải gánh vác cả bầu hận thù, căn bản là không thể cười nổi.
Lôi Kiều Kiều thấy Kỷ Du Ninh không lên tiếng, liền ướm hỏi: “Chị thấy không vui ạ?”
“Không có, tôi chỉ là không ngờ chuyện bố tôi kể về việc có một em gái song sinh lại là sự thật. Tôi về khu thanh niên tri thức lấy đồ đã, tối nay sẽ qua nhà gặp bà ngoại và các cậu sau.” Kỷ Du Ninh điều chỉnh lại tâm trạng, quyết định tạm thời chưa lật bài ngửa với Lôi Kiều Kiều.
Chẳng phải Lôi Kiều Kiều có rất nhiều người thân yêu thương, chiều chuộng sao? Vậy thì kiếp này cô ta sẽ cướp đi tất cả người thân của cô. Nếu mụ già họ Lâm kia vẫn bảo vệ Lôi Kiều Kiều, vậy thì tiễn mụ đi gặp Diêm Vương sớm một chút.
Cô ta phải khiến cho Lôi Kiều Kiều trở thành kẻ: Trắng tay không còn gì!
Giang Nhất Tiêu còn đang ngạc nhiên thì thấy Lôi Kiều Kiều mỉm cười vẫy tay: “Vậy tối gặp nhé!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc