Giang Diễm cười một hồi rồi nói tiếp: "Kỷ Du Ninh kêu oan dữ lắm, cứ khóc lóc bảo nếu tiền là cô ta trộm thì cô ta thà nhảy sông để chứng minh trong sạch. Sau đó cô ta cứ muốn lái câu chuyện sang cậu, bảo vì hai người giống nhau nên chắc là cậu mạo danh cô ta để trộm tiền rồi đổ tội cho cô ta."
"Nhưng mắt người dân sáng lắm, mọi người ở khu tập thể đều bảo hai người không giống nhau, vả lại cũng chẳng thấy cậu đến đó bao giờ. Ha ha, cười chết tớ mất..."
"Thế sau đó thì sao? Chuyện cứ thế bỏ qua à?" Lôi Kiều Kiều tò mò hỏi.
"Anh Tạ bảo tìm được tiền rồi nên thôi!" Giang Diễm có chút tiếc nuối nói.
"Ra là vậy!" Trong mơ, hình như cuối cùng anh Tạ cũng xử lý như thế. Nhưng cô thật sự tò mò, rốt cuộc tiền là do ai trộm.
Điều mà Lôi Kiều Kiều không biết lúc này là Kỷ Du Ninh không chịu nổi oan ức, sáng nay không đi làm mà xin nghỉ để lên trấn báo công an. Cô ta cảm thấy lần này tuyệt đối không thể bị oan được! Kiếp trước dù Tạ Thanh Phong không tính toán, nhưng sau chuyện đó anh ta cũng chẳng thèm để ý đến cô ta nữa, mọi người nhìn cô ta bằng ánh mắt rất kỳ lạ.
Lần này, cô ta nhất định phải rửa sạch tội danh. Theo cô ta thấy, chuyện này chắc chắn lại là do Lôi Kiều Kiều giở trò!
Gần trưa, Lôi Tiểu Ngưu cùng bốn người bạn mang rất nhiều ốc đến cho Lôi Kiều Kiều, ánh mắt nhìn cô đầy ngưỡng mộ. Lôi Kiều Kiều lấy cân ra cân, trừ nước và bùn đi, cô thu được tất cả mười lăm cân ốc.
Nhận được kẹo và tiền, năm cậu nhóc bỗng thấy như mình vừa trở thành đại gia, vây quanh Lôi Kiều Kiều: "Chị Kiều Kiều, chiều chị có cần ốc nữa không? Bọn em đi bắt tiếp cho chị."
Lôi Kiều Kiều thấy thanh tiến độ nhiệm vụ hiện (5/20) thì trong lòng mừng rỡ, vội nói: "Có chứ. Nhưng các em có thể rủ thêm nhiều người nữa đi. Qua ngày hôm nay là chị không thu nữa đâu."
Cô dự định làm một ít tương thịt ốc, lúc đó có thể gửi cho Cố Húc Niên hai lọ.
"Vâng vâng, vậy bọn em về gọi thêm người ngay đây." Lôi Tiểu Ngưu lần này nhận được ba hào, phấn chấn vô cùng, nghe Kiều Kiều bảo chiều vẫn cần ốc là kéo ngay đám bạn chạy biến đi.
Lôi Kiều Kiều nhìn theo bóng lưng chúng, mỉm cười dịu dàng. Đúng là trẻ con dễ thỏa mãn thật, kiếm được vài hào đã thấy mình giàu sụ rồi.
"Chị Kiều Kiều, chiều em có được đi nhặt ốc không ạ?" Lôi Tống Minh đi chơi về thấy chị đang thu ốc cũng thấy rục rịch trong lòng.
Lôi Kiều Kiều mỉm cười xoa đầu em: "Được chứ. Nhưng em phải đi cùng các anh Tráng Tử, em còn nhỏ quá, ở gần nước nguy hiểm lắm."
"Không nguy hiểm đâu ạ, em không xuống sông đâu, em chỉ nhặt ở ruộng lúa thôi." Lôi Tống Minh rất có ý kiến riêng.
"Ừ, vậy cũng được."
Thấy gần đến giờ tan làm, Lôi Kiều Kiều vào bếp nhóm lửa nấu cơm trước. Tay nghề nấu nướng của cô chẳng ra sao, nên thường chỉ giúp nấu cơm, còn thức ăn thì đợi bà ngoại hoặc mợ cả về mới làm. Nhưng Lôi Kiều Kiều cũng không ngờ được rằng, buổi trưa khi mọi người đi làm về, theo sau lại là hai anh công an.
Sắc mặt người nhà họ Lôi rất tệ, nhìn Lôi Kiều Kiều bằng ánh mắt đầy xót xa. Hai anh công an khi nhìn thấy Lôi Kiều Kiều thì cũng ngẩn người ra.
"Cô là Lôi Kiều Kiều đúng không?"
Lôi Kiều Kiều chưa hiểu chuyện gì, gật đầu: "Vâng ạ! Các anh tìm em có việc gì không?"
Hai anh công an nhìn nhau, trong lòng đều có chung một cảm giác khó nói. Dù Lôi Kiều Kiều này và Kỷ Du Ninh ở khu thanh niên tri thức có nét giống nhau, nhưng tuyệt đối không đến mức có thể mạo danh Kỷ Du Ninh để đi trộm cắp được.
Theo họ thấy, Lôi Kiều Kiều xinh đẹp hơn Kỷ Du Ninh không chỉ một chút, khí chất cũng khác hẳn.