"Cô bớt nói bậy đi! Đối tượng của Kiều Kiều là Cố Húc Niên, tối qua đã gặp mặt người lớn rồi. Các người bớt tính kế cậu ấy đi." Giang Diễm quát lên.
Kỷ Du Ninh nghe xong thì chết lặng, cả người run rẩy: "Cô nói cái gì? Cô bảo Lôi Kiều Kiều và Cố Húc Niên đang quen nhau à?"
Kiếp trước chẳng phải Lôi Kiều Kiều đã từ chối Cố Húc Niên rồi sao?
Giang Diễm hừ lạnh một tiếng, vênh mặt lên: "Đúng thế! Họ quen nhau dưới sự chúc phúc của gia đình, danh chính ngôn thuận luôn!"
"Làm sao có thể? Chuyện này không thể nào!" Kỷ Du Ninh không thể chấp nhận nổi tin này. Cố Húc Niên, ngoài Lôi Kiều Kiều ra, chính là đối tượng cô ta muốn trả thù nhất. Vậy mà hai kẻ đó lại ở bên nhau sao?
"Sao lại không thể? Còn bày đặt thần giao cách cảm gì chứ, toàn nói nhăng nói cuội, chẳng biết tâm địa xấu xa đến mức nào. Đúng là hạng đàn bà độc ác." Giang Diễm mắng một trận rồi bỏ đi.
Đi được một đoạn cô mới sực nhớ ra mình định đi báo tin cho đám thanh niên tri thức là trưởng thôn dặn mai phải dậy sớm ra đồng. Thôi kệ, không thông báo thì họ cũng phải dậy sớm thôi, không là bị mắng chết. Cô lại càng mong Kỷ Du Ninh và tên Tạ Thanh Phong kia bị mắng cho một trận tơi bời.
...
Ở một diễn biến khác.
Lôi Kiều Kiều cứ ngỡ Cố Húc Niên đưa cô lên huyện xem phim, kết quả anh lại đưa cô bắt xe khách lên thẳng thành phố.
Đến nơi, họ không đi xem phim ngay mà ghé vào cửa hàng bách hóa. Cố Húc Niên vừa nhìn đã ưng ngay một chiếc đồng hồ nữ hiệu Mai Hoa rất đẹp, chẳng nói chẳng rằng mua luôn rồi đeo vào cổ tay cho Lôi Kiều Kiều.
"Chúng mình còn chưa đính hôn, cũng chưa cưới xin gì, anh không cần mua quà đắt tiền thế này cho em đâu." Lôi Kiều Kiều ái ngại nhìn anh. Cô cảm thấy anh cực kỳ thích mua đồ cho mình, như thể không mua là không chịu được ấy.
Ánh mắt Cố Húc Niên thoáng hiện vẻ cười, giọng nói đầy vui vẻ: "Dù sao thì cũng phải mua, mua sớm hay muộn cũng vậy thôi."
"Thật sự không giống nhau đâu mà!" Lôi Kiều Kiều thở dài.
"Chúng ta đã xác định quan hệ rồi, nghĩa là hướng tới việc kết hôn. Anh tình nguyện mua cho em." Đây là lần đầu tiên Cố Húc Niên thích một cô gái đến nhường này. Anh chỉ muốn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho cô!
Cô nhân viên bán hàng đứng cạnh nhìn Lôi Kiều Kiều bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Có một anh người yêu tốt thế này còn thở ngắn than dài cái nỗi gì nữa! Nếu là cô, chắc cô cười đến mang tai luôn rồi.
Không cãi lại được Cố Húc Niên, mua xong đồng hồ, anh lại mua tiếp cho cô một chiếc xe đạp nữ hiệu Phượng Hoàng, bảo là để cô đi lại cho tiện. Nghĩ đến việc trời sắp nóng, anh thậm chí còn mua thêm một chiếc quạt điện.
Lôi Kiều Kiều vô cùng tò mò: "Trong người anh lúc nào cũng sẵn nhiều phiếu thế sao?"
Cố Húc Niên khẽ ho một tiếng: "Bố mẹ anh mong anh lấy vợ lắm rồi nên chuẩn bị sẵn cả rồi. Anh còn có cả phiếu mua máy khâu nữa, mỗi tội cửa hàng bách hóa đang hết hàng, phải đến thứ Tư tuần sau mới có. Thứ Tư tới anh sẽ nhờ Giang Cố đến mua cho em."
Lôi Kiều Kiều nghe vậy vội lắc đầu nguầy nguậy: "Không cần, không cần đâu, không phải vội thế. Đợi lần sau anh về rồi mua cũng được. Anh đừng tiêu hết sạch tiền, vào đơn vị cũng cần dùng tiền chứ!"
"Không sao, anh có tiền phụ cấp mà. Sau này mỗi tháng anh sẽ gửi cho em ba mươi đồng tiền tiêu vặt."
Lôi Kiều Kiều nghe mà choáng váng: "Không cần đâu, anh cứ gom tiền lại để lo đám cưới đi! Cứ tiêu kiểu này, em sợ đến lúc cưới anh lại thành kẻ rỗng túi mất."
Cố Húc Niên nghe vậy bật cười thành tiếng: "Anh có tiền nuôi em mà." Kiều Kiều thật là đáng yêu quá đi!
"Đừng mua nữa! Chẳng phải bảo đi xem phim sao?" Lôi Kiều Kiều đánh trống lảng.
"Được. Vậy chúng mình đi ăn ở tiệm cơm quốc doanh rồi đi xem phim nhé." Cố Húc Niên đạp chiếc xe đạp mới mua, chở Lôi Kiều Kiều đến tiệm cơm. Hai người gọi ba món một canh, ăn no nê rồi mới tới rạp chiếu phim.
Trong rạp ánh sáng mờ ảo, người ta thì xem phim, còn Cố Húc Niên thì mải ngắm Lôi Kiều Kiều. Ngày mai phải đi rồi, thật chẳng nỡ xa cô bé này chút nào!
Phim chiếu được nửa chừng, tay cô vô tình chạm vào tay anh, anh liền thuận thế nắm lấy. Lôi Kiều Kiều bỗng thấy rối bời. Cô vừa định rút tay ra thì tiếng thông báo của hệ thống bất ngờ vang lên.