Cải tạo? Nghe qua đã thấy không phải hệ thống tốt lành gì rồi!
"Hệ thống cải tạo nữ phụ độc ác đã kích hoạt. Để cứu lấy cái mạng nhỏ của ký chủ, hiện phát động nhiệm vụ tân thủ: Thể hiện thiện ý với nữ chính trọng sinh Kỷ Du Ninh. Phần thưởng 1: Một trăm nhân dân tệ. Phần thưởng 2: Một miếng dán mắt thanh lọc. Phần thưởng 3: Một hộp sữa tăng chiều cao. (Hoàn thành nhiệm vụ được chọn một trong ba phần thưởng)."
Lôi Kiều Kiều ngây người. Nữ chính trọng sinh?
Kỷ Du Ninh trọng sinh rồi sao?
"Đúng vậy, thưa ký chủ. Phát hiện Kỷ Du Ninh đã trọng sinh và có ý định trả thù ký chủ mãnh liệt, đề nghị ký chủ tiến hành tự cứu. Hệ thống cải tạo nữ phụ độc ác sẽ giúp bạn cải tạo toàn diện, lội ngược dòng hoàn hảo..." Hệ thống phản hồi lại cô.
Lôi Kiều Kiều vừa hít sâu một hơi, Giang Diễm đã vội đỡ lấy thân thể lảo đảo của cô: "Kiều Kiều, sắc mặt cậu tệ quá, cậu không sao chứ?"
Lôi Kiều Kiều định nói gì đó, nhưng ánh mắt lại rơi vào chiếc gương nhỏ đặt úp trên bàn trong phòng mình.
Hai ngày trước, cô cùng các bạn lên núi hái nấm, không cẩn thận bị ngã, bị cành cây quẹt trúng đuôi mắt, đến giờ vẫn còn hơi đau.
Chiếc gương này là do Giang Nhất Tiêu, chàng trai cô có chút thiện cảm mua hộ từ trên huyện về, bình thường cô quý nó như bảo bối.
Nhưng lúc này, cô trực tiếp đưa chiếc gương cho Giang Diễm: "Diễm Diễm, cậu giúp tớ đến khu thanh niên tri thức một chuyến, đưa chiếc gương này cho Kỷ Du Ninh nhé! Cứ bảo đây là quà tớ tặng chị ấy!"
Giang Diễm ngẩn ra: "Tại sao cậu lại tặng quà cho cô ta?"
Lôi Kiều Kiều ghé sát tai bạn, nói nhỏ: "Cậu giúp tớ đến đó thám thính thực hư, xem cô ấy sinh năm nào, sinh nhật có giống tớ không. Tớ muốn biết cô ấy có phải chị gái tớ không. Cậu cứ cầm quà đi thì dễ tiếp cận hơn. Quà nặng thì mới chứng tỏ lòng thành của tớ sâu."
Quà tặng quý giá như thế này, chắc là đủ để "thể hiện thiện ý" với Kỷ Du Ninh rồi chứ?
Giang Diễm tuy thấy Lôi Kiều Kiều đem tặng gương là quá lỗ, nhưng vẫn gật đầu: "Tớ biết rồi, tớ đi ngay đây."
Giang Diễm vừa đi, Lôi Kiều Kiều đã nghe thấy tiếng thông báo của hệ thống.
"Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ. Ký chủ có thể chọn một trong ba phần thưởng..."
Ban đầu Lôi Kiều Kiều định chọn một trăm tệ, nhưng đột nhiên cô lại nhớ tới lời tỏ tình của Giang Nhất Tiêu với Kỷ Du Ninh trong giấc mơ.
Hắn ta nói: Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng trong mắt Lôi Kiều Kiều chỉ có sự ngu xuẩn và kiêu căng, còn trong mắt Kỷ Du Ninh lại chứa đựng ánh sáng trí tuệ, là vẻ đẹp chân chính...
Lôi Kiều Kiều bỗng nghĩ, nếu đôi mắt của một người trở nên khác đi, liệu người ta có còn thấy giống nhau nữa không?
Nghĩ xong, cô liền chọn phần thưởng thứ hai.
Ý nghĩ vừa dứt, trong tay cô đã xuất hiện một miếng dán mắt thanh lọc ôm sát dáng mắt.
Cô mang theo vài phần kinh ngạc xen lẫn tò mò, nằm lại lên giường, bóc lớp màng và dán lên mắt.
Cảm giác mát lạnh ập đến, Lôi Kiều Kiều thấy đôi mắt vô cùng dễ chịu.
Lát sau, cô cảm thấy chỗ bị thương ở đuôi mắt ấm áp và hơi ngứa.
Chỉ một lúc sau, cô phát hiện miếng dán trên mắt đã hóa thành một dòng nước mát rửa sạch đôi mắt cô rồi biến mất không dấu vết.
Lôi Kiều Kiều giật mình ngồi bật dậy.
Đồ của hệ thống này thần kỳ quá!
Sờ lại vết thương ở đuôi mắt, biến mất thật rồi?
Đúng lúc cô đang kinh ngạc vui sướng thì bà ngoại Lâm thị đột nhiên bước vào.
Thấy khóe mắt Lôi Kiều Kiều còn vương nước, bà tưởng cô khóc, liền vội vàng ôm cô vào lòng.
"Bé cưng của ngoại, sao lại khóc thế này? Cháu đừng nghe những kẻ mồm loa mép giải bên ngoài nói bậy, ngoại sẽ không đưa cái con bé họ Kỷ kia về nhà ở đâu. Ngoại chỉ thương mỗi Kiều Kiều thôi."
Lôi Kiều Kiều chớp mắt, nước mắt bỗng không tự chủ được mà rơi lã chã, cô ôm chặt lấy bà ngoại.
Trong mơ, chỉ có bà ngoại là luôn đối tốt với cô bất kể lúc nào, cũng chưa bao giờ nhận nhầm cô.
Còn những người khác, cứ như bị trúng tà, cứ luôn miệng nói cô và Kỷ Du Ninh giống hệt nhau, ngay cả giọng nói cũng giống.
Cô thấy những người đó chắc chắn là não có vấn đề, rõ ràng ban đầu giọng vùng miền của Kỷ Du Ninh khác hẳn cô, cách nói chuyện cũng chẳng giống chút nào.
"Bà ngoại, Kỷ Du Ninh ở khu thanh niên tri thức thật sự là chị gái cháu sao?" Lôi Kiều Kiều nghẹn ngào hỏi.