Nữ Phụ Độc Ác Đáng Yêu Quá Mức Bị Đám Nam Chính Cưng Chiều Đến Hư

Chương 2

Trước Sau

break

Tạ Thời Diên là một người thực hiện nhiệm vụ chuyên nghiệp, bản tính vốn là một hồ ly quyến rũ.

Cô xuyên không vào sách.

Đó là cuốn tiểu thuyết mang tên “Cả nhà cưng chiều: Ai cũng yêu nữ chính”

Cô chính là "vật hy sinh" để làm nổi bật nữ chính Tạ Viện Viện. Cô là một nữ phụ độc ác bị người người căm ghét.

Nguyên chủ Tạ Thời Diên bị lạc từ năm năm tuổi, phải sống lang thang cơ nhỡ, chịu đủ mọi ngược đãi, mãi đến năm 18 tuổi mới được đón về. 

Người đàn bà được gọi là mẹ nuôi của cô thực chất là gái bán hoa ở phố đèn đỏ, từng là đối tượng tình một đêm của cha cô.

Ả ta không thể bước chân vào hào môn nên đã cố tình bắt cóc nguyên chủ. Sau khi sự việc bại lộ, nguyên chủ yêu cầu đưa bọn buôn người ra trước ánh sáng công lý, nhưng nhà họ Tạ không những không giúp cô đòi lại công bằng, mà còn ép cô không được để lộ chuyện này ra ngoài.

Mẹ ruột của cô vì u uất mà qua đời không lâu sau khi cô mất tích. Cha cô thì đưa nhân tình vốn là thư ký cùng hai đứa con riêng vào nhà chiếm chỗ, thay tên đổi họ toàn bộ tài sản cùng hôn ước vốn thuộc về cô để chiếm đoạt.

Nguyên chủ vừa hận vừa oán, liều mạng chống đối nhà họ Tạ. Kết quả, cô không bị đám "kỵ sĩ" bảo vệ nữ chính tấn công thì cũng bị dư luận chửi bới nhục mạ, bị toàn bộ giới thượng lưu tẩy chay. 

Cuối cùng, giá trị duy nhất còn sót lại của cô là bị nhà họ Tạ đem tặng như một món quà cho một tên biến thái cuồng bạo hành. Chịu đựng đòn roi cả về tinh thần lẫn thể xác, cô tuyệt vọng đến cùng cực, hủy hoại dung nhan rồi tự kết liễu đời mình.

Thời điểm hiện tại, nguyên chủ vì không cam lòng nhìn nữ chính Tạ Viện Viện cướp mất hôn ước của mình, đã nhân cơ hội bữa tiệc tối mà hạ thuốc Bạch Gia Thuật, định dùng gạo nấu thành cơm để phá hỏng hôn sự này. Kết quả, cô bị Bùi Diệu là một kẻ bảo vệ nữ chính khác phát hiện và vạch trần trước bàn dân thiên hạ.

Bạch Gia Thuật vốn sức khỏe yếu ớt, vì uống nhầm thuốc kích dục quá mạnh nên đã được đưa đi cấp cứu gấp. Sau sự việc đó, hắn không hề ra tay trả thù nguyên chủ, hắn chỉ xuất hiện tại hiện trường vào đúng khoảnh khắc cô sắp lìa đời.

Nguyện vọng của nguyên chủ là có được thật nhiều, thật nhiều tình yêu, yêu đến chết không phai.

[Đối tượng cần chinh phục số 1: Bạch Gia Thuật.]

[Đối tượng cần chinh phục số 2: Bùi Diệu.]

[Đối tượng cần chinh phục số 3: Tạ Đình Kha.]

[Đối tượng số 4 ẩn danh: ???]

Trên đây là toàn bộ ký ức đã tiếp nhận xong. Tạ Thời Diên khẽ chớp đôi mắt đa tình.

"Còn không mau mặc quần áo vào?" Tạ Đình Kha nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm.

Hết lên mạng phát điên chửi rủa nhà họ Tạ, lại đến gây gổ đánh nhau ngay tại chỗ. Giờ thì hay rồi, cô dám hạ thuốc mạnh với người thừa kế tương lai của nhà họ Bạch để ép người ta kết hôn với mình, đúng là vừa ngu ngốc vừa độc ác.

Hắn quét mắt nhìn thân hình mảnh mai quyến rũ trước mặt mà không mảy may chút cảm xúc. Ánh mắt Tạ Đình Kha không giống như đang nhìn một con người, mà là đang nhìn một cái xác không hồn.



Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông.

"Anh trai.”

Giọng điệu cô gái cao vút, giả vờ ngơ ngác. Từng chữ thốt ra ngọt ngào như mật đường tan trong miệng.

Tạ Đình Kha không chịu nổi loại âm thanh này, đôi lông mày nhíu chặt. Tạ Thời Diên chưa bao giờ coi hắn là anh, càng không bao giờ gọi hắn là anh trai trước mặt mọi người. Hôm nay cô bị làm sao vậy? Hạ thuốc không thành nên tinh thần bị kích động mạnh quá sao?

Xung quanh, những ánh mắt khinh bỉ không ngừng đổ dồn về phía cô. Cô ôm quần áo trong lòng, chẳng mảy may để tâm, chỉ nhìn chằm chằm Tạ Đình Kha rồi khẽ nhấc chân, một lần nữa tiến lại gần hắn.

Người đàn ông cao gần một mét chín, thân hình nhỏ nhắn của cô chỉ vừa chạm tới bả vai hắn. 

Cô gái ngước đầu lên, đôi mắt hồ ly mơ màng đầy mê hoặc: "Anh… trông chẳng giống anh trai tôi chút nào."

Sắc mặt Tạ Đình Kha thay đổi. Khi cô định tiến thêm một bước, ngón tay thon dài của hắn nhấn mạnh lên trán cô để giữ khoảng cách: "Tạ Thời Diên, tỉnh táo lại đi. Cố tình giả ngây giả dại không giúp cô thoát khỏi hình phạt đâu."

"Chuyện cô làm với người thừa kế nhà họ Bạch, không phải cứ giả bộ đáng thương là tôi sẽ bao che cho cô."

"Kìa Tạ Thời Diên, cô bị ma nhập à? Tổng giám đốc Tạ là anh trai cô, thế mà cô cũng dám quyến rũ sao?” Bùi Diệu nổi hết da gà.

Cái cô nàng tâm thần điên loạn này sao bỗng dưng lại nói giọng điệu nũng nịu thế kia? Mà nói thì nói, áp sát người ta như thế làm gì? Nhìn kiểu gì cũng thấy cô đang cố tình quyến rũ Tạ Đình Kha. 

Ai mà chẳng biết Tạ Đình Kha và nhà họ Tạ không có quan hệ huyết thống, chính vì thế mà hành động này càng khiến người ta phải suy diễn.

"Mặc quần áo tử tế vào." Tạ Đình Kha ra lệnh.

Tạ Thời Diên ôm đống quần áo, mái tóc dài che đi phần lớn da thịt, cô nhíu đôi mày thanh tú: "Tôi phải mặc thế nào mới gọi là tử tế?"

Tạ Đình Kha chẳng chút mảy may mủi lòng: "Lúc cởi thì nhanh như thế, giờ không biết mặc à? Đầu óc không dùng được thì vứt đi cho xong."

Tạ Thời Diên nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi khoác chiếc áo vào. Cô dường như không có khái niệm giữ kẽ giữa nam và nữ, chẳng ngại ngần chỉnh sửa trang phục ngay trước mặt mọi người. 

Tốc độ mặc đồ cực kỳ chậm chạp, trông không giống đang mặc áo, mà giống như đang phủ thêm một lớp vỏ mỹ lệ lên một tác phẩm điêu khắc tuyệt mỹ.

Làn da trắng ngần mịn màng như sữa vừa vặn lướt qua tầm mắt người đàn ông. Hắn định lên tiếng mắng mỏ thì thấy cô gái nhìn mình với vẻ mặt vô tội, đôi mắt cong cong nở nụ cười ngọt ngào. Tạ Đình Kha đành nuốt ngược lời định nói vào trong.

Đám tiểu thư xung quanh tức nổ đom đóm mắt, những ánh nhìn sắc lẹm như muốn đâm xuyên qua cô! Một chiếc cúc áo chưa cài xong, Tạ Thời Diên lẩm bẩm đòi Tạ Đình Kha giúp đỡ.

Gương mặt hắn hiện rõ vẻ lạnh lùng.

Cô gái kéo dài giọng: "Anh ơi, chẳng phải anh bảo tôi mặc quần áo sao? Tôi nghe lời anh mặc vào rồi, sao anh không giúp tôi?"

"Tại sao Tạ tổng phải giúp cô? Việc cài cúc đơn giản thế này đứa trẻ ba tuổi còn làm được, Tạ Thời Diên, cô bớt giả ngu đi!" Bùi Diệu lập tức lên tiếng, tỏ vẻ đã thấu hiểu tâm địa của cô.

Thế nhưng, hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi nhanh chóng quay đi chỗ khác. Nực cười, hắn không thèm nhìn cơ thể của hạng đàn bà điên rồ này! 

Dù rằng, cô thực sự rất nóng bỏng. Eo thon chân dài, vòng nào ra vòng nấy, thịt đều mọc đúng chỗ cần mọc. 

Hắn liếc nhìn Tạ Đình Kha bằng ánh mắt dư quang, thấy Tạ Đình Kha cũng quay mặt đi, né tránh thân hình đầy đặn quyến rũ của cô gái, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm. 

Tổng giám đốc Tạ là anh trai của mỗi mình Viện Viện thôi, tuyệt đối không thể bị cám dỗ!

Cô gái đã cài xong cúc áo, bọc mình kín mít. Sắc mặt Tạ Đình Kha lúc này mới dịu đi đôi chút. Cô ngoan ngoãn đứng cạnh hắn, nắm lấy tay hắn.

Ánh mắt Tạ Đình Kha lập tức trở nên lạnh thấu xương, hắn nhanh chóng giơ tay lên. Từ góc độ của người khác, bàn tay to lớn kia dường như sắp giáng một cái tát trời giáng xuống mặt Tạ Thời Diên.

Mọi người xung quanh đều sáng mắt lên, mong chờ hắn đánh cho cô một trận nhừ tử, đánh nát khuôn mặt xinh đẹp đáng ghét kia đi! 

Tại sao lại có kẻ mặt dày vô liêm sỉ đến thế? 

Sao cô ta dám hạ thuốc Bạch Gia Thuật, dám chạm vào người đàn ông cao quý như thần thánh ấy?

Cô gái khẽ nhướng đôi mắt đa tình, đôi mắt đẹp đến quá mức ấy bỗng chốc phủ một lớp sương mờ, nước mắt lấp lánh.

"Anh muốn dạy dỗ tôi sao? Tôi làm sai chuyện gì mà phải chịu đòn? Tôi vốn là đứa trẻ do hạng đàn bà bán hoa nuôi lớn, tôi không biết thế nào là nhục nhã, thế nào là liêm sỉ đâu. Tôi chỉ biết rằng những thứ thuộc về tôi, dù dùng bất cứ thủ đoạn nào, tôi cũng phải cướp lại bằng được."

Tạ Đình Kha thực sự không có thói quen đánh phụ nữ, hắn chỉ ghét việc bị người khác chạm vào, huống hồ người chạm vào hắn lại là…

Lời cô nói vô cùng phù hợp với thế giới quan lệch lạc của cô. Thứ thuộc về mình, dù dùng thủ đoạn gì cũng phải cướp lại. Đáng tiếc là cô không được thông minh cho lắm, dù có dùng hết thủ đoạn cũng chẳng cướp lại được gì.

Nhìn cô ở khoảng cách gần thế này, hắn thấy sâu trong đôi mắt cô đang lóe lên sự khao khát cháy bỏng, chực chờ bùng nổ giữa ranh giới của điên cuồng và lý trí. 

Có lẽ cô đã đường cùng nên mới phải dùng đến hạ sách đó. Khi hôn ước bị thay đổi, cô dường như sắp sụp đổ hoàn toàn rồi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc