Nữ Phụ Chỉ Muốn Ké Khí Vận

Chương 24: Thức tỉnh

Trước Sau

break

[Bình luận độc giả 2: Con thiên kim giả này vừa ngu vừa độc, về sau chắc chắn chết thảm! Nam chính mau vùng lên! Cho nó biết thế nào là sự tàn khốc của xã hội!]

[... Quý Cận Bạch khổ đọc đêm khuya, ngoài cửa sổ là tường xi măng nhà nông, trong cửa sổ là bài tập chất đống như núi. Ánh trăng rơi trên sườn mặt trầm tĩnh của cậu. 'Tri thức, là vũ khí duy nhất có thể phá vỡ rào cản.'...]

[Bình luận độc giả 3: Con nhà nghèo vượt khó! Đây mới là học bá chân chính! Mạnh hơn đám dựa hơi bố mẹ gấp vạn lần! Tác giả mau cho anh ấy nhận người thân! Hóng sóng gió hào môn!]

[... Vài năm sau, Quý Cận Bạch đã là tân quý giới kinh doanh, trong một bữa tiệc đỉnh cấp, được mọi người vây quanh. Loan Phù ngày xưa kiêu ngạo giờ gia đạo sa sút, chật vật cố gắng tiến lên bắt quàng làm sang, lại bị vệ sĩ bên cạnh cậu dễ dàng ngăn cản. Cậu thậm chí đến một ánh mắt cũng không bố thí, lạnh lùng quay lưng rời đi...]

[Bình luận độc giả 4: sướиɠ!!! Đợi ba trăm chương chỉ vì khoảnh khắc này! Thiên kim giả đáng đời! Cho cô ta chừa cái thói phách lối ngày xưa!]

[... Chương cuối: Đêm mưa gió bão bùng. Loan Phù đứng bên bờ sông lạnh lẽo, quần áo mong manh, dung nhan tiều tụy, trong mắt đã không còn nửa phần thần thái. Sau lưng là tiếng chửi rủa của chủ nợ và sự phỉ nhổ của người đời. Cô quay đầu nhìn ánh đèn rực rỡ nhưng xa vời của thành phố một lần cuối, cười thảm một tiếng, gieo mình xuống dòng sông đen ngòm...]

[Bình luận độc giả 5: Hả hê lòng người! Ác giả ác báo! Loại đàn bà chiếm tổ chim khách, tâm địa độc ác này đáng lẽ phải chết từ sớm rồi! Tác giả làm tốt lắm!]

[Bình luận độc giả 6: Tuy hơi thảm, nhưng cứ nghĩ đến những việc cô ta làm với nam chính trước kia là thấy không đáng thương chút nào. Thiên đạo luân hồi!]

.........

"Á!"

Lúc tỉnh lại, toàn thân như vừa được vớt từ dưới nước lên, toát một tầng mồ hôi lạnh dính dấp.

Loan Phù bị dọa cho tỉnh cả ngủ.

Cô vừa có một giấc mơ cực kỳ chân thực, chân thực đến mức rợn người.

Trong mơ, thế giới cô đang sống lại là một cuốn văn nam chủ nghịch tập! Còn cô - Loan Phù, căn bản không phải đại ŧıểυ thư nhà họ Loan cành vàng lá ngọc gì, chỉ là một thiên kim giả do sai sót ngẫu nhiên mà cướp chỗ của người khác!

Đứa con của khí vận thực sự trong sách, là Quý Cận Bạch.

Cậu mới là thiếu gia thật lưu lạc bên ngoài, sau này nhận tổ quy tông, một đường bật hack, khuấy động phong vân, trở thành Long Ngạo Thiên khiến người người kính sợ.

Còn con phượng hoàng giả chiếm ổ là cô, vì vừa ngu vừa xấu, suốt ngày nghĩ cách sỉ nhục cậu, đã trở thành hòn đá kê chân độc ác nhất, không có mắt nhất trên con đường trỗi dậy của cậu.

Nước sông lạnh lẽo đó dường như vẫn còn bao bọc lấy người, Loan Phù hồn vía chưa định, thở hổn hển từng ngụm lớn, ngón tay trắng nõn túm chặt lấy vỏ chăn lụa tơ tằm run rẩy không ngừng.

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

Giấc mơ đó cũng quá hoang đường rồi!

Tháng trước Loan Hằng còn đặc biệt bay sang Paris mua túi bản giới hạn cho cô, Thẩm Yên còn tặng cô một căn biệt thự vào dịp sinh nhật, sao họ có thể không cần cô chứ?

Loan Phù cô chính là đại ŧıểυ thư được nhà họ Loan nuôi nấng như châu như ngọc suốt mười bảy năm trời đàng hoàng!

Còn Quý Cận Bạch... cô, tuy cô có sai bảo cậu làm không ít việc, nhưng cái đó cũng đâu tính là sỉ nhục chứ? Là dì Trương tự nói mà, "Cô chủ, có việc gì cô cứ sai bảo thằng Cận Bạch."

Chẳng phải chỉ là trời nóng bảo cậu chạy đi mua điều hòa tiện thể lắp luôn, đi bộ mệt bảo cậu cõng một lúc, tâm trạng không tốt sai cậu đưa nước, bóc nho thôi sao... Thế, thế này tính là sỉ nhục cái gì?

Trong lúc tâm phiền ý loạn, ngoài sân truyền đến tiếng bước chân không nặng không nhẹ.

Cô quay đầu nhìn qua khe cửa sổ, chỉ thấy Quý Cận Bạch đang vác cái chậu gỗ cũ đi qua.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc