Gân xanh đập càng rõ ràng hơn, màu sắc trên đỉnh cũng đậm hơn chút, thẳng tắp chỉ về phía cô, gần như sắp chạm vào mu bàn tay đang che mặt của cô.
"Á —!" Loan Phù sợ đến mức hét lên, rụt phắt tay về, cả người co lại về phía sau, suýt nữa ngã khỏi ghế.
Quý Cận Bạch gần như hành động cùng lúc.
Cậu vụt đứng dậy, động tác nhanh đến mức tạo ra một cơn gió, túm lấy quần thô bạo kéo lên.
Nhưng kích thước quá khổ kia rõ ràng không dễ bị khuất phục như vậy.
Vải quần gian nan bọc lấy, bị chống lên thành một khối lồi hình trụ thô dài, đường nét rõ ràng, nghiêng nghiêng vẹo vẹo sang bên phải, đùn đũng quần lên thành một độ cong đáng sợ, hoàn toàn không thể che giấu.
Loan Phù hồn vía chưa định vỗ vỗ ngực, ánh mắt lại không tự chủ được rơi vào cái... "lều trại" trên quần cậu.
Nhìn thấy dáng vẻ càng thêm chật vật đó của cậu, cơn giận vô cớ trong lòng Loan Phù bỗng nhiên xuôi hẳn.
Hừ, đáng đời. Ai bảo cậu không nghe lời cô.
Thấy cậu dường như muốn rời khỏi hiện trường xấu hổ này, Loan Phù mới nhớ ra chính sự.
"Này, Quý Cận Bạch." Cô gọi cậu lại.
Quý Cận Bạch dừng bước, không quay đầu, chỉ nghiêng mặt, để lộ đường viền hàm dưới căng chặt.
"Máy giặt nhà cậu đâu? Sao tôi không thấy?"
"Hỏng rồi."
"Hỏng rồi?" Loan Phù nhíu mày, "Thế bình thường cậu giặt quần áo kiểu gì?"
"... Giặt tay."
Giặt tay? Loan Phù tưởng tượng ra đôi tay ngoài chơi đàn piano, bôi kem dưỡng da, cùng lắm là cầm điện thoại ra thì chưa từng làm việc nặng của mình, phải đi vò mấy bộ quần áo dính nước bùn và vết mồ hôi...
Tuyệt đối không thể nào.
Cô hất cằm, duỗi tay ra, sai bảo một cách đương nhiên: "Thế thì đúng lúc. Cậu giặt sạch mấy bộ quần áo kia của tôi đi. Phải vò bằng tay, cho nhiều nước giặt chút, xả cho sạch, không được có mùi, cũng không được vắt nhàu quá, vải quần áo của tôi đắt tiền lắm đấy."
Nói xong, cô cũng chẳng thèm xem Quý Cận Bạch phản ứng thế nào, tự mình xoay người, lê dép loẹt quẹt, "rầm" một cái đóng cửa lại.
Ngày tháng trôi qua giống như con suối nhỏ bên làng, tưởng chừng chậm rãi, nhưng chẳng biết từ lúc nào đã trôi qua hơn nửa tháng.
Loan Phù phát hiện, những ngày tháng nắm được "thóp" của Quý Cận Bạch, trôi qua... thế mà lại khá thuận lợi.
Thuận lợi đến mức có lúc cô suýt quên mình bị "lưu đày" đến đây. Đương nhiên, tính ŧıểυ thư kiêu kỳ vẫn còn đó, thỉnh thoảng lại bới lông tìm vết, sai bảo cậu làm cái này cái kia.
Nhưng con người Quý Cận Bạch, rất lạ.
Cậu trông có vẻ lạnh lùng xa cách, kiểu người có "gánh nặng thần tượng", khó gần. Nhưng làm mấy việc vặt vãnh này lại cực kỳ nhanh nhẹn.
Quần áo giặt sạch bong, ngay cả những chất liệu vải đỏng đảnh dễ rút sợi của cô, cậu cũng xử lý thỏa đáng, phơi phóng phẳng phiu.
Đường điện hỏng, cô còn đang đắn đo có nên gọi thợ trên trấn không, cậu đã im hơi lặng tiếng vác thang đến, cầm tua vít và bút thử điện, loáng cái đã sửa xong.
Cậu biết chăn trâu. Sáng sớm hoặc chiều muộn, lùa con trâu già ra bãi sông ăn cỏ, dáng người cao lớn kéo cái bóng dài dưới ánh hoàng hôn, thỉnh thoảng vung roi tre trong tay, tư thế nhàn nhã như một bức tranh cũ.
Cậu còn biết cho gà ăn, chẻ củi, nhóm lửa bếp lò nấu cơm, thậm chí... dùng cỏ tranh và nan tre đan mấy cái giỏ cái sọt nhỏ, thủ công tinh xảo khiến cô tấm tắc khen ngợi.
Điều khiến Loan Phù bất ngờ nhất là buổi tối.
Ở quê ngủ sớm, chưa đến chín giờ, cả làng đã chìm trong bóng đêm tĩnh mịch. Cô thường xuyên mất ngủ vì buồn chán, có một lần nửa đêm dậy uống nước, lại liếc thấy cửa sổ phòng Quý Cận Bạch vẫn sáng ánh đèn yếu ớt.
Cô rón rén lại gần xem —
Dưới ánh đèn bàn vàng vọt, thiếu niên mặc chiếc áo ba lỗ trắng đơn giản, gục bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, lưng thẳng tắp, đang chăm chú viết gì đó. Bên tay là chồng sách và đề thi dày cộp, tờ giấy nháp bên cạnh chi chít công thức.