Lần này, không đợi Quý Cận Bạch nói, cô đã tự giác trèo lên ngồi, sau đó không chút do dự vươn tay ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu.
Cơ bụng thiếu niên dưới cánh tay cô căng lên trong nháy mắt, cách một lớp áo phông mỏng manh, xúc cảm vô cùng ấm nóng và rắn rỏi.
Loan Phù giả vờ như không nhận ra, áp cả má lên lưng cậu.
Vai lưng cậu rất rộng, dựa vào tuy cứng ngắc, nhưng lại có cảm giác an tâm lạ kỳ.
Gió chiều mang theo hơi nóng mùa hè thổi tung tóc cô, mây chiều rực rỡ sắc màu, cảnh gà bay chó sủa dọc đường, mùi thuốc sát trùng bệnh viện, ánh mắt quá mức nóng bỏng của dì Trương... đều theo vòng bánh xe lăn bị bỏ lại phía sau, mơ hồ đến mức không chân thực.
Yên lặng một lúc, Loan Phù mới nhớ ra chuyện cần tính sổ.
Cô chọc chọc vào lưng Quý Cận Bạch, giọng điệu đầy bất mãn: "Này! Lúc nãy ở bệnh viện, sao cậu lại gọi tôi là Phù Phù?"
Quý Cận Bạch không quay đầu, giọng nói hòa vào trong gió: "Không thì gọi là gì."
"Gọi là đại ŧıểυ thư chứ sao! Hoặc... hoặc cứ gọi là Loan Phù!" Cô hùng hồn, "Ai cho phép cậu gọi thân mật thế? Chúng ta thân lắm à?"
Quý Cận Bạch im lặng vài giây, ngay lúc Loan Phù tưởng cậu lại định giả câm, cậu mới mở miệng, giọng bình thản: "Mẹ tôi hay nhắc đến cô."
"Hả?"
"Trí nhớ bà... không tốt lắm." Cậu dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ, "Thỉnh thoảng, lúc mơ màng, sẽ lẩm bẩm gọi Phù Phù. Vừa nãy gọi cô như thế, bà phản ứng nhanh hơn, nhận ra được."
Loan Phù không tự nhiên mím môi. Cô nhớ lại ánh mắt dì Trương nhìn mình, cảm giác kỳ quặc trong lòng lại trỗi dậy.
"Thế... sao bà cứ nhắc tôi mãi thế?" Cô lí nhí lầm bầm, "Tôi từ lúc hai tuổi đã chẳng nhớ bà là ai rồi."
Quý Cận Bạch không trả lời nữa.
Xe máy điện đi ra khỏi thị trấn, rẽ vào con đường đất về làng.
Sắc trời nói đổi là đổi, vừa nãy còn ráng chiều rực rỡ, chớp mắt mây đen dày đặc đã tụ lại phía chân trời xa, nặng nề ép xuống.
Cơn mưa rào mùa hạ ập đến hung hãn, những hạt mưa to như hạt đậu không báo trước cứ thế lộp bộp giáng xuống, trong khoảnh khắc đã kết thành màn mưa dày đặc.
"Á —! Mưa rồi!" Loan Phù hét lên, nước mưa lạnh lẽo tức thì làm ướt sũng tóc và vai cô.
Trên xe máy điện hoàn toàn không có áo mưa! Hơn nữa đường nông thôn nhỏ hẹp thế này càng không có chỗ trú mưa.
"Quý Cận Bạch! Mau lái nhanh lên! Nhanh về nhà!" Cô hoảng loạn hét, vùi mặt chặt hơn vào lưng cậu, cố gắng tìm kiếm chút che chắn.
Nhưng Quý Cận Bạch chẳng những không tăng tốc, ngược lại còn từ từ dừng xe dưới một cái cây thưa thớt lá bên đường.
Mưa quá lớn, chút bóng cây này chẳng thấm vào đâu.
"Cậu dừng lại làm gì!" Loan Phù cuống lên đấm vào lưng cậu.
Giây tiếp theo, cô trợn mắt há hốc mồm nhìn Quý Cận Bạch đột nhiên buông tay lái, hai tay bắt chéo nắm lấy vạt áo phông của mình, dứt khoát vén ngược lên trên —
Thân trên tráng kiện ngay lập tức lộ ra giữa màn mưa lạnh buốt.
Làn da màu mật ong, cơ bụng chia múi rõ ràng, và cả đường nét cơ ngực hơi gồng lên vì động tác, nước mưa nhanh chóng làm ướt người cậu, những giọt nước men theo rãnh cơ bắp săn chắc uốn lượn chảy xuống.
Mắt Loan Phù trố lồi cả ra, nói cũng không nên lời: "Cậu, cậu... cậu làm cái gì thế?!"
Quý Cận Bạch như không nghe thấy tiếng cô kinh hô, vo tròn cái áo phông trắng đã ướt hơn nửa kia lại, xoay người, không nói lời nào chụp lên đỉnh đầu cô.
Vải áo trong nháy mắt thấm đẫm nước mưa, trở nên nặng trịch, ướt sũng.
"Cầm lấy." Giọng cậu trong tiếng mưa rào rào vẫn rõ ràng, "Che lên đầu."
Nói xong, cậu quay người lại, nắm chặt tay lái, mái tóc đen ướt nhẹp dính trước trán, nước mưa men theo sống mũi cao thẳng và cằm liên tục nhỏ xuống.
Cứ thế để trần thân trên tráng kiện, khởi động lại xe máy điện, lao vào cơn mưa rào mùa hạ càng lúc càng xối xả.