Nữ Nhân Hợp Hoan Tông Không Có Trái Tim

Chương 4: Bổ Thiên Quyết

Trước Sau

break

Tàng Kinh Các có hình dáng giống bảo tháp, càng xuống dưới không gian càng rộng. Công pháp ở đại lục Cửu Châu chia làm bốn cấp Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Mật pháp Hợp Hoan là nền tảng của tông môn nên không có cấp độ cụ thể, được cất riêng ở tầng bốn nhỏ hẹp nhất. Công pháp cấp Thiên ở tầng ba, cấp Địa ở tầng hai, còn cấp Huyền và Hoàng đều ở tầng một.

Quy định của Hợp Hoan Tông là đệ tử nội môn khi nhập môn có thể chọn một cuốn công pháp cấp Huyền. Còn công pháp cấp Thiên và Địa thì chỉ có thể đổi bằng điểm cống hiến tông môn.

"Vâng ạ." Chúc Tuyết Lam bước vào tầng một Tàng Kinh Các.

Phóng tầm mắt ra xa toàn là những giá sách xếp đầy trúc giản ghi chép đủ loại công pháp, khiến người ta hoa cả mắt. Nhưng cũng thường thôi, với lịch sử truyền thừa gần vạn năm, Hợp Hoan Tông sở hữu vô số công pháp cấp thấp, có cái dùng được, có cái hoàn toàn phế, điều này phụ thuộc vào nhãn quang của mỗi người.

Lần này tốt nhất nàng nên chọn một công pháp thổ nạp cấp Huyền để thay thế cho Dẫn Khí Quyết cấp Hoàng trên người.

Chúc Tuyết Lam vốn định khôn lỏi xem mình có thể dựa vào trí não để học thuộc lòng thêm vài cuốn không, kết quả phát hiện... tất cả công pháp đều bị đánh dấu cấm chế đặc biệt, không thể ghi nhớ trong đầu, nhìn qua là quên ngay.

Chiêu này không được thì phải dùng chiêu khác thôi. Nàng là người có "bàn tay vàng" mà.

Chúc Tuyết Lam bắt đầu gọi cái hệ thống đang giả chết trong đầu.

"Hệ thống? Thống tử? Thống cưng ơi?..."

Trong mắt Chúc Tuyết Lam, cái hệ thống này thật sự không giống trong mấy bộ truyện khác. Nó chỉ biết giao nhiệm vụ chứ chẳng cho lợi lộc gì, ngày thường im như thóc, dù nàng có gọi nó cũng lúc đực lúc cái, vô cùng lạnh lùng.

[Chuyện gì?]

Chúc Tuyết Lam vừa lật trúc giản vừa làu bàu: "Gọi ngươi đương nhiên là có việc rồi! Mau giúp ta chọn xem công pháp nào tốt đi?"

[Cái này ký chủ phải tự chọn.]

"Nói thế là không đúng rồi." Chúc Tuyết Lam khổ tâm khuyên bảo: "Chúng ta giờ là đối tác, ngươi cung cấp thông tin chỉ dẫn và hỗ trợ kỹ thuật thì ta mới làm việc hiệu quả được chứ, đôi bên cùng có lợi mà!"

[Chúng ta không phải hợp tác, là ta đơn phương sai bảo ngươi.]

"Được được được, là ngươi đơn phương sai bảo ta, nhưng ngươi cũng phải cho ta cái đường tắt mà đi chứ. Bên nam chính có bàn tay vàng to đùng như thế, ta có liều mạng cũng không đuổi kịp tiến độ của hắn đâu..."

Không biết có phải ảo giác của Chúc Tuyết Lam không, nàng cảm thấy sau khi nhắc tới nam chính, thái độ của hệ thống đã dịu đi không ít.

[Ngươi đi tới cái giá sách trong cùng, lấy cuốn Bổ Thiên Quyết.]

"Sớm thế có phải tốt không, đỡ tốn nước miếng của ta." Chúc Tuyết Lam hớn hở chạy tới góc trong cùng, lôi ra một bản trúc giản bám đầy bụi bặm.

Bụi đóng dày thế này, đích thị là kiểu công pháp thần cấp bị người đời nhầm là rác rưởi rồi. Chúc Tuyết Lam hào hứng đưa một luồng thần thức vào, bắt đầu kiên nhẫn đọc kỹ nội dung.

Trong đó nói rằng, người tu luyện Ngũ Linh Căn có thể dựa vào công pháp này để tẩy rửa Ngũ Linh Căn hỗn tạp của mình thành Ngũ Linh Căn sung túc và thuần khiết. Theo truyền thuyết, loại Ngũ Linh Căn đặc biệt này ở thời thượng cổ còn được gọi là Thiên Linh Căn, là thiên phú tu luyện đỉnh cao. Không chỉ hiệu quả hấp thụ linh khí vượt xa các linh căn khác, mà xác suất gặp bình cảnh trên con đường tu luyện cũng giảm đi đáng kể.

Ô hô, nàng chính là Ngũ Linh Căn đây! Cái này chẳng phải đo ni đóng giày cho nàng sao! Hóa ra đây là công pháp gian lận, nàng đã trách lầm hệ thống rồi, nó cũng đâu đến nỗi vô dụng.

Chúc Tuyết Lam gật đầu hài lòng, cười không khép được miệng. Nhưng khi đọc đến đoạn sau, nụ cười của nàng bỗng cứng đờ.

... Cái quái gì thế này?

Muốn tẩy rửa linh căn cần tiêu hao một lượng lớn linh lực. Một khi bắt đầu tu luyện công pháp này, nó sẽ liên tục rút đi linh lực mà tu sĩ tu luyện được, khiến tu vi của người đó đình trệ. Nếu tu sĩ không nỗ lực tu luyện, tu vi thậm chí còn bị thụt lùi!

Chúc Tuyết Lam hoàn toàn ngẩn tò te.

Thọ nguyên của tu sĩ là có hạn, huống hồ hiệu quả tu luyện của Ngũ Linh Căn bình thường vốn đã thấp, về cơ bản là linh căn chưa tẩy xong thì người đã già chết rồi. Điều này khiến công pháp này trở nên rất "gân gà", chỉ xứng đáng nằm trong lý thuyết.

Hơn nữa công pháp thổ nạp này rất đặc biệt, nếu đang tu luyện giữa chừng mà không kiên trì được nữa thì cũng không thể dùng công pháp khác đè lên, chỉ có thể phế bỏ công phu để tu lại từ đầu.

Chẳng trách nó bị ném vào đống công pháp cấp Hoàng. Nó không phải trông như rác, mà nó là rác thật sự!

Nàng đã bảo mà, tại sao trong nguyên tác không nhắc tới món đồ tốt này, hóa ra là một cái bẫy. Thấy ánh mắt nghi ngờ của Chúc Tuyết Lam, hệ thống đành phải lên tiếng giải thích.

[Người khác có lẽ không được, nhưng ngươi hiện tại không chỉ là đệ tử Hợp Hoan Tông mà còn là Thuần Âm Chi Thể, hiệu quả tu luyện nhanh hơn người thường, xác suất thành công rất cao. Một khi tu thành, ngươi sẽ có thiên phú tu chân đỉnh cấp, ngày phi thăng chỉ còn là sớm muộn.]

Hay lắm, ngay cả "phi thăng" cũng lôi ra nói rồi. Chúc Tuyết Lam cực kỳ nghi ngờ cái hệ thống này cố ý vẽ bánh nướng để lừa mình chơi, ánh mắt nàng trở nên cảnh giác:

"Thật không? Ngươi không lừa ta đấy chứ?"

[Ta không bao giờ lừa người.]

Nói xong, hệ thống lại rơi vào im lặng, không thèm phản hồi Chúc Tuyết Lam nữa.

"Thôi được, ta tin ngươi thêm lần này nữa vậy." Chúc Tuyết Lam bĩu môi, cầm lấy bản trúc giản đi về phía quầy.

"Tần lão, con chọn xong rồi ạ."

Có lẽ do công pháp nàng chọn quá kỳ quặc, ngay cả Tần lão vốn điềm tĩnh cũng không nhịn được mà nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng vi diệu: "Chúc tiểu hữu, con chắc chắn chọn môn công pháp này chứ?"

Nàng biết ngay mà, chọn cái này kiểu gì cũng bị người ta coi là kẻ ngốc bị lừa cho xem.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương