Liền nghe cô gái hư hỏng này khóc lóc mở miệng nói: "Con mẹ nó mày muốn dọa thì dọa đi, có thể đừng dùng chiêu này không? Tao còn chưa phản ứng kịp, còn cho là mình có khuôn mặt như vậy đó."
"Nếu tao có cái mặt vừa dài vừa xấu như vậy thì cần mày tới hù dọa sao? Tự tao đã không muốn sống rồi còn cần gì phải sợ?"
"Nữ quỷ đúng là hung ác mà, thật sự biết rõ sự sợ hãi nhất trong lòng người khác rồi."
Nữ quỷ: "..."
Trước mắt, nó không muốn để ý tới quy tắc bảy ngày nửa, bây giờ liền giết chết con nhỏ hư hỏng này được không?
Đã hóa thành ác quỷ thì nhất định trước khi chết có oán hận dữ dội, sau khi chết gặp được cơ hội và có duyên.
Hơn nửa xác suất trở thành ác quỷ cũng không phải là chuyện dễ dàng, cho nên nói ác quỷ tùy tiện hại người là không phải.
Thật ra thì làm quỷ còn nhiều khuôn phép, quy tắc cứng ngắc hơn so với làm người, muốn phá vỡ cũng không cách nào phá vỡ được.
Cho nên dù bây giờ nữ quỷ muốn đưa tay bóp chết cô gái hư hỏng này, người đầu tiên làm cho oán khí hung ác của nó tăng vọt dữ dội cũng không thể nào ra tay được.
Không chỉ có như thế, hiện tại mới ngày đầu tiên, sức ảnh hưởng có hạn, chỉ có thể vào lúc con người không đề phòng nhất quấy nhiễu ý thức của họ.
Cô gái hư hỏng này bị hù khóc còn mở miệng mắng người, trong ý thức đã tăng mạnh đề phòng. Nữ quỷ cũng không chắc chắn là lần này nó đi hù dọa hay là nội tâm nó bị con nhỏ này làm tổn thương đây.
Rốt cuộc là con nhỏ này hoảng sợ nhiều, hay là ống phổi của nó bị đâm đau hơn đây.
Mà bây giờ ý thức của Chúc Ương đã hoàn toàn tỉnh táo, nữ quỷ chỉ có thể ôm hận biến mất, ảnh ngược trong gương cũng khôi phục thành hình dáng của Chúc Ương.
Chúc Ương thấy mặt của mình ở trong gương, nước mắt liền ngừng, thở phào nhẹ nhỏm.
Đưa tay sờ trên gương, nức nở nói: "Làm mình sợ muốn chết."
Lại nhìn bộ dạng như hoa lê dính mưa của mình, không nhịn được say mê: "Ngay cả khóc cũng xinh đẹp như vậy, rốt cuộc là bụng dạ độc ác và không biết xấu hổ đến đâu mới có thể muốn đem bộ dạng của mình đến thay thế tao hả?"
Vừa nói xong không khí trong phòng vệ sinh chợt lạnh như sương đóng băng.
Chúc Ương rùng mình một cái, vội vàng trốn thoát, mở tất cả đèn trong phòng, lên giường bọc chăn kín người.
Cả phòng liền sáng như ban ngày!
Ánh sáng xua tan chút u ám kinh khủng, Chúc Ương lập tức rút điện thoại ra, lúc muốn ấn số điện thoại lại phát hiện không biết nên gọi cho ai để nhờ giúp đở.
Hội chị em như nhựa dẻo? Mỗi người đi theo cô đều có mục đích? Cha mẹ luôn làm việc không dứt ra được?
Gọi cho chú cảnh sát? Đêm hôm khuya khoắc nói mình gặp quỷ? Bị xem thành mấy đứa diễn kịch đùa giỡn rồi bị phê bình, không chừng còn bị đưa đến bệnh viện tâm thần Thanh Sơn.
Lần đầu trong cuộc đời Chúc Ương cảm thấy muốn nhờ giúp đỡ lại không có ai, lại xem trong ghi chép cuộc gọi có em trai Chúc Ương mới gọi đến không lâu.
Lập tức như bắt được cây cỏ cứu mạng vậy.
Hơn hai giờ sáng, Chúc Vị Tân bị đánh thức vào nửa đêm hơn, sờ điện thoại di động mơ mơ màng màng lên tiếng: "Alo?"
Giọng nói đã bớt đi vẻ ngây ngô tuổi trẻ mà có chút thành thục khàn khàn của người trưởng thành, lại không mất tinh thần nhẹ nhàng khoan khoái của tuổi trẻ. Vào lúc mới vừa tỉnh, cổ họng còn có chút khàn khàn, là dễ nghe nhất.