Cứ vậy là xong rồi?
Đang muốn mắng, nhưng chuông điện thoại di động nhanh hơn cô một bước.
Lúc này ánh sáng trong nhà giống như đặc biệt mờ tối, đột nhiên vang lên tiếng chuông làm hai người giật mình.
Chúc Ương không kiên nhẫn lấy điện thoại từ trong túi xách ra, hiển thị là số lạ.
Bắt máy, bên kia truyền tới một giọng nữ khàn khàn thô ráp mục nát: "S-seven day!"
Yên tĩnh cùng trống trải lại thêm một chút tiếng động nhỏ, Chúc Ương không có mở loa ngoài, nhưng Tạ Tiểu Manh lại nghe rõ ràng được bên đầu điện thoại kia đang nói gì.
Sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh cũng tuôn ra, từ lúc mới bắt đầu mở đĩa CD, đều lộ ra bầu không khí quỷ dị làm cho người ta hít thở không thông.
Nhưng Chúc Ương nghe xong lại tức giận: "S-S-S cái đầu mẹ nhà mày, phát âm cũng không đúng tiêu chuẩn còn dám giả làm trò The Ringu, tao biết rõ trò đùa quái ác thích chỉnh người của bọn mày, tao hỏi mày vì sao toàn bộ phim nóng Châu Á đều thiết lập hình ảnh nữ chính xinh đẹp mà mày lại xấu tới vậy? Không sợ không hợp sao, xui xẻo!"
Khó chịu cúp điện thoại, Chúc Ương đứng lên: "Lãng phí thời gian, chúng ta tiếp tục trang trí đi."
Nhưng Tạ Tiểu Manh nói gì nghe nấy theo cô lại đột nhiên đứng lên, đôi môi trắng bệch phát run nói: "Cậu, cậu thật sự cho rằng đó là trò đùa quái ác sao?"
Chúc Ương không hiểu nói: "Nếu không thi sao? Cậu tin là Sakudo sẽ bò ra từ TV thật sao?"
Nói rồi lấy đĩa CD trong máy ra, kèm cả cái hộp ném vào thùng rác.
Tạ Tiểu Manh nuốt một ngụm nước bọt: "Vậy cậu vui là được rồi, mình cảm thấy chuyện này có cái gì đó không đúng, cậu không cảm thấy phòng này đột nhiên trở nên u ám sao?"
"Cậu nói nhà ai u ám hả?" Chúc Ương nhíu mày.
Tạ Tiểu Manh không dám đắc tội cô, nhưng cảm giác không dám sắc bén rõ ràng như vậy làm cho cô ta không dám ở trong này thêm nửa: "Không có, mình, mình đột nhiên không khỏe, mình đi về trước, hôm nào lại tới giúp cậu trang trí."
Chúc Ương thấy chân của cô ta run rẩy, trong lòng khinh bỉ rất nhiều, lười phải nhìn bộ dạng sợ hãi xui xẻo của cô ta, liền phất phất tay: "Đi đi!"
Tạ Tiểu Manh như được đại xá, cầm túi lên liền muốn rời khỏi, lại bị Chúc Ương gọi lại.
"Thuận đường đem đồ ra ngoài ném đi."
Loại việc này, Tạ Tiểu Manh và các nữ sinh xung quanh cô đã quen bị sai rồi, bình thường liền bĩu môi trong lòng cũng không biểu hiện ra cái gì, nhưng lúc này trong túi rác lại có đĩa CD.
Tạ Tiểu Manh có chút bối rối, nhưng dưới quyền uy của Chúc Ương, chỉ đành phải bắt tay vào xách theo đồ đem ra cửa.
Kế hoạch lúc đầu của Chúc Ương là hôm nay sắp xếp đồ vật ra bên ngoài, bởi vì Tạ Tiểu Manh là chuyên ngành thiết kế mới tìm cô ta. Kết quả bị một cái đĩa CD làm trễ nãi, chuyện gì cũng không làm xong.
Trong lòng thầm mắng rất nhiều, lại thật sự cảm thấy trong nhà có cảm giác lạnh lẽo làm cho người ta khó chịu.
Loại lạnh này giống như là thấm hút vào trong lỗ chân lông, loại phiền não như bóng theo hình.
Chúc Ương tắt máy điều hòa, nhiệt độ tháng sáu sẽ làm cho trong phòng trở nên nóng hơn, trước kia tình hình như thế thì Chúc Ương đã la hét không chịu nổi rồi.
Nhưng bây giờ cô cảm thấy vừa vặn, dường như như vậy mới có thể trung hòa lạnh lẻo này.
Điều này tư dưng cũng làm cho Chúc Ương sợ hãi, nhưng lúc này ý nghĩ chỉ dừng ở mức mình hù dọa mình, cho rằng là bộ dạng sợ hãi của Tạ Tiểu Manh ảnh hưởng đến cô.