Gia tộc họ Tạ là thế lực đứng đầu trong cả giới quân sự lẫn chính trị. Bề ngoài anh có vẻ lười biếng, thờ ơ, nhưng thực chất lại là kẻ có thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí còn nuôi dưỡng những sở thích biến thái mà chẳng ai biết.
Anh thích chơi đùa với cảm xúc con người, biến họ thành món đồ chơi giải trí.
Nâng người ta lên tận mây xanh, rồi tàn nhẫn nghiền nát họ không chút thương tiếc.
Chính một câu nói thờ ơ của anh đã đủ khiến nguyên chủ của thân xác này phải nhận án tử hình: "Rất thích chuốc thuốc người khác đúng không?"
"Vậy thì cho cô ta uống gấp trăm liều, rồi đuổi ra khỏi học viện."
Khi đọc đến đoạn này, Lộ Nguyệt từng mê mẩn hết cỡ, còn ngu ngốc bình luận ngay dưới chương: "Trời đất ơi quá phê! Tôi nguyện làm chó dưới chân của Tạ Tu Dục!"
Ha ha.
Giờ thì cô làm chó thật rồi đấy, ngoan chưa?
Chỉ có điều khiến cô không hiểu là tại sao những điều ước cầu tài cầu lộc thì chẳng linh tẹo nào, mà lời nói nhảm nhí trong lúc mê muội lại ứng nghiệm nhanh đến thế?
Ông trời ơi, từ nay về sau con không dám gọi ông là "ông" nữa đâu, vì ông đâu có coi con là cháu!
Tạ Tu Dục cúi đầu nhìn Lộ Nguyệt.
Chàng trai tóc đen môi đỏ, vừa phải chạy vội nên mặt đỏ như quả lựu chín, môi đỏ khẽ run theo từng nhịp thở, nụ cười ngốc nghếch trông rất ngây thơ.
Đã hai tuần trôi qua rồi mà anh vẫn chưa hiểu nổi, tại sao một đứa con trai lại có thể trông đáng yêu đến vậy.
Ánh mắt anh sắc bén, như thể muốn lột trần từng lớp ngụy trang. Cái nhìn đó khiến Lộ Nguyệt lạnh sống lưng, rùng mình vì sợ hãi.
Cảm thấy tình hình hơi căng, cô dè dặt lên tiếng dò hỏi: "Anh Tạ?"
Tạ Tu Dục đáp bằng giọng lạnh nhạt: "Cười xấu thật đấy."
Lộ Nguyệt: "?"
Nhìn chằm chằm cô cả buổi, chỉ để chê cô cười xấu?
Loại nhục nhã này ai mà chịu nổi?
Lộ Nguyệt chịu nổi.
Cô lập tức đổi sang gương mặt xệ như trái khổ qua còn sống: "Vậy em cười kiểu này có ổn hơn chưa ạ?"
Ha ha, miễn anh hài lòng, cười kiểu gì cũng được hết!
Tạ Tu Dục không tỏ thái độ gì trước màn lấy lòng đó. Anh chỉ ngậm lấy viên chocolate, chậm rãi rút một tờ khăn giấy ra lau tay, rồi thản nhiên hỏi: "Vừa rồi cậu nhìn cô ta lâu lắm. Thích cô ta à?"
Toàn thân Lộ Nguyệt lập tức cứng đờ.
Trong cái thế giới ngập tràn drama này, dây vào chuyện tình cảm là rước họa vào thân!
Cô lắc đầu như trống bỏi: "Tuyệt đối không có chuyện đó đâu ạ! Em không có tí cảm tình nào với cô ấy cả!"
Giới tính của cô là ham tiền, mọi thứ khác đối với cô chỉ là mây bay.
Nhưng hình như Tạ Tu Dục vẫn không hài lòng.
Đã là đàn em của anh mà lúc phục vụ anh còn lơ là nhìn người khác?
Phải phạt cho nhớ đời.
Muốn dạy dỗ đồ chơi biết nghe lời, thì cứ đánh một gậy rồi cho một viên kẹo là đủ.