“Mau nhìn kìa, Hứa Khả đang đi về phía nàng!”
“Trời ơi, còn đưa khăn tay cho nàng nữa, chu đáo quá đi…”
“”
Phong Hoa ngồi xổm xuống, tay ôm lấy ngực.
Tim đập dồn dập, nhất thời khó chịu như không chịu nổi kích thích.
Nàng nôn khan vài tiếng, khí huyết trong lòng mới dần thông suốt hơn.
Đã rất lâu rồi nữ hoàng bệ hạ chưa từng chật vật đến vậy, mà tất cả đều là do kẻ nào đó ban cho!
Cố tình lúc này, trong khóe mắt nàng lại thấy Hứa Khả thong thả bước tới, dáng vẻ lười biếng mà vẫn đẹp như tranh vẽ.
Nữ hoàng bệ hạ khẽ cười lạnh, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
Chúc mừng ngươi—
Tự mình lao thẳng vào họng súng của trẫm!
Cố nén cảm giác khó chịu nơi lồng ngực, Phong Hoa đứng dậy.
Gương mặt tinh xảo không biểu cảm, sắc mặt hơi tái, yếu ớt, hàng mi đen dài vương chút ánh nước trong veo.
Chỉ nhìn bề ngoài—
Nhu nhược, xinh đẹp, tái nhợt, tựa như một đóa hoa mong manh.
Nhưng nhìn vào bên trong—
Nữ hoàng bệ hạ lạnh lùng nói với thái giám tổng quản của mình: “Tên điêu dân này chắc chắn là đến khiêu khích trẫm, trẫm tuyệt đối không thể để âm mưu của hắn thành công!”
Ánh mắt nàng chợt đổi.
Cao quý, kiêu ngạo, nhìn xuống tất cả.
Khí thế quanh thân cũng theo đó mà biến đổi—
Lạnh lùng cao sang, khiến lòng người run sợ.
… Đây đâu phải đóa hoa yếu ớt gì, rõ ràng là một đóa hoa bá vương!
Loại hung tàn có thể nuốt sống người khác.
Cái vẻ yếu đuối kia, tất cả đều là giả, chỉ để lừa người.
Thiếu niên dường như không hề nhận ra sự thay đổi của Phong Hoa, đưa tay ra, đưa cho nàng một chiếc khăn tay trắng tinh sạch sẽ.
Bàn tay ấy thon dài đẹp đẽ, từng đốt ngón tay trắng trong như tuyết.
“Lau miệng đi.” Hứa Khả vừa đưa khăn tay đến trước mặt nàng, vừa cúi mi, giọng nói khẽ khàng đầy áy náy: “ Đều là lỗi của ta. Ta nên nghĩ đến sức khỏe của tỷ tỷ, không nên lái xe nhanh như vậy.”
Hắn ngẩng đôi mắt đen xinh đẹp lên nhìn nàng: “Tỷ tỷ có thể… tha thứ cho ta không?”
Giọng nói trầm thấp như dây đàn khẽ gảy, kéo thành khúc nhạc mê hoặc lòng người. Ánh mắt hắn dịu dàng, chăm chú, tựa như đang nhìn… người yêu sâu đậm nhất của mình.
Động tác đưa khăn tay của hắn rất tao nhã, cũng rất dịu dàng.
Lập tức khiến xung quanh vang lên từng tràng thét chói tai, như bong bóng hồng phấn nổ tung khắp nơi.
“A a a a, dáng vẻ vừa rồi của Hứa Khả thật sự quá mê người quá mê người quá mê người…!”
“Ánh mắt cũng dịu dàng thắm thiết nữa! Trời ơi! Ta sắp say mất rồi…”
“Nữ sinh này rốt cuộc là thần thánh phương nào vậy, lại có thể khiến Hứa Khả nhìn bằng ánh mắt khác, đặc biệt ưu ái như thế?”
“Không biết nữa, chưa từng thấy…”
Nếu là những nữ sinh kia, được thiếu niên nhìn chăm chú bằng ánh mắt dịu dàng thắm thiết như vậy, lại nghe hắn khẽ thốt ra lời xin tha thứ từ đôi môi đỏ thắm, nhất định sẽ không chút do dự mà đáp: “Được, ta đồng ý. Ta tha thứ cho ngươi!”
Đáng tiếc…
Chiêu này với nữ hoàng bệ hạ chẳng có chút tác dụng nào.
Trẫm là loại người chìm đắm trong sắc đẹp đến không thể tự thoát, từ đó quân vương chẳng buồn lâm triều sao?
Không phải.
Phong Hoa chỉ muốn… ném thẳng chiếc khăn tay kia vào mặt hắn!
Mà nàng quả thật đã làm vậy.
Nữ hoàng bệ hạ kiêu ngạo vươn đầu ngón tay, nhẹ nhàng nhận lấy chiếc khăn tay, mỉm cười với hắn.
Sau đó—
Nàng giơ tay, ném mạnh chiếc khăn tay vào gương mặt xinh đẹp ngoan ngoãn được ngụy trang kia!
“Không. Thể. Nào.”
Phong Hoa thu lại nụ cười, gương mặt tinh xảo không chút cảm xúc, gằn từng chữ một.
Chiếc khăn tay trắng bằng lụa mềm mại nhẹ phủ lên gương mặt tinh xảo của thiếu niên trong thoáng chốc, rồi thong thả rơi xuống đất.
Để lộ một gương mặt xinh đẹp nhưng tuyệt không nữ tính.