Nữ Đế Hạ Giá Bá Đạo Ve Vãn

Chương 21

Trước Sau

break
Phong Hoa: “”

Một chút thất bại dâng lên trong lòng.

Trẫm thế mà lại thua cả nam sủng của trẫm!

Nữ hoàng bệ hạ cảm thấy lúc này rất hợp để mang một bình rượu trắng ra, say một trận giải ngàn sầu.

Giọng hệ thống mềm mềm vang lên: “Bệ hạ, người hoàn toàn không cần kinh ngạc đâu. Thật ra mũ bảo hiểm xe máy này vốn rất dễ mở mà.”

Phong Hoa mặt không cảm xúc: “Ồ, vậy sao ngươi không nói sớm?”

“Chuyện, chuyện này…” Hệ thống chột dạ cúi đầu chọc chọc hai ngón tay vào nhau. Đột nhiên linh quang lóe lên, nó lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, nói rất có lý: “Bệ hạ đâu có hỏi người ta!”

Giọng Phong Hoa lành lạnh, trong vẻ lười biếng thoáng ẩn nguy hiểm: “Ồ? Ý ngươi là… chuyện này còn trách trẫm?”

Hệ thống lập tức mềm nhũn: “ Không dám.”

Co rúm thành một cục.

Đùa gì vậy, so với cái mạng nhỏ, cái gì mà ngẩng đầu ưỡn ngực, nói năng có lý đều có thể vứt hết!

# Vứt hết vứt hết, tất cả đều vứt hết

Nữ hoàng bệ hạ: “Ha.”

……

Trên đầu Phong Hoa bỗng hơi nặng xuống.

Hứa Khả đội chiếc mũ bảo hiểm màu đen lên cho Phong Hoa. Những ngón tay thon dài đẹp đẽ của y men theo mép mũ, chậm rãi trượt xuống chỗ nút cài.

Gương mặt tinh xảo của thiếu niên gần ngay trước mắt. Mơ hồ còn có thể ngửi thấy hương bạc hà thoang thoảng, vừa rực rỡ vừa mát lạnh.


Ngón tay không tránh khỏi chạm vào làn da của thiếu nữ.

Mềm mại, non mịn.

Đầu ngón tay lướt qua, tựa như có dòng điện khẽ chạy.

Phong Hoa lập tức nói với hệ thống: “Ngươi xem, hắn đang dùng đủ mọi thủ đoạn để câu dẫn trẫm!”

“”

Hệ thống còn chưa kịp lên tiếng, Phong Hoa đã nói tiếp: “Đáng tiếc, trẫm càng không sủng hạnh hắn theo ý hắn!”

Hệ thống cười khan: “”

Nó có thể nói… bệ hạ suy nghĩ nhiều rồi không?

“Cạch” một tiếng, nút cài khép lại.

Hứa Khả giơ tay chỉnh lại chiếc mũ bảo hiểm màu đen trên đầu Phong Hoa, rồi nhẹ nhàng kéo tấm kính che xuống, che đi gương mặt tinh xảo của nàng.

Sau đó, y hơi lùi lại một chút, nhìn bộ dáng nàng đội mũ, khóe môi đỏ thắm chậm rãi cong lên thành một đường cong vừa đẹp vừa xấu xa.

“Đồ đơn giản như vậy mà cũng không biết đội, tỷ tỷ đúng là… ngốc nghếch đáng yêu.”

… Ngốc nghếch đáng yêu?

Nếu đây là lời khen, nữ hoàng bệ hạ từ chối tiếp nhận!

Nàng từng nghe người khác khen mình thiên tư thông tuệ, tài hoa tuyệt thế, quyết đoán hơn người, độc nhất vô nhị…

Nhưng tuyệt đối chưa từng có “ngốc nghếch đáng yêu”!

Nữ hoàng bệ hạ: Kéo tên điêu dân này ra ngoài chém cho trẫm!

May mà hệ thống ôm chặt đùi nàng, liều mạng ngăn lại: “Bệ hạ không thể! Đó là nam sủng của người, là đế quân đại đại!”

Vì thế, Phong Hoa đành nặn ra một nụ cười méo mó với hắn: “Phiền ngươi xóa chữ thứ mười bảy tính từ đầu, hoặc chữ thứ năm tính từ cuối trong câu vừa rồi, cảm ơn.”

Đáng tiếc, có người hoàn toàn không có ý thức sinh tồn.

Hứa Khả khẽ “ừm” một tiếng, đôi mắt màu lưu ly xinh đẹp trong veo vô tội.

Giọng nói nhẹ nhàng, mang theo chút ngây thơ khó hiểu: “Tỷ tỷ không thích cách gọi này sao? Nhưng mà…”

Hắn dừng lại một chút.

“Ta thấy từ này rất hợp với tỷ tỷ.”

Đôi mắt xinh đẹp của thiếu niên hơi cong lên, đôi môi đỏ thắm dưới ánh vàng rực vẽ ra một nụ cười vui vẻ.

Nữ hoàng bệ hạ: Ta đánh ngươi!

“Trẫm ghét tư thế này.”

Phong Hoa nói với hệ thống trong lòng.

Thiếu niên áo trắng quần đen, động tác vừa ngầu vừa đẹp, nhẹ nhàng cưỡi lên chiếc xe máy phân khối lớn màu đen.

Chỉ còn lại một chỗ ngồi phía sau.

Bộ đồng phục học sinh trên người Phong Hoa phía dưới là váy.

Dù bên trong còn mặc một lớp gọi là “quần tất”, nhưng thái giám tổng quản tận tụy của nàng vẫn nghiêm túc nhắc nhở nàng.


Mặc váy thì nhất định phải tao nhã, tuyệt đối không được làm động tác tách hai chân bất nhã.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương