Sáng hôm sau Ôn Thời Dư tỉnh giấc trong cơn đau đầu như búa bổ.
Cô chật vật hé mắt, đập vào mắt lại là một trần nhà cao vời vợi, xa lạ hoàn toàn...
"!"
Ôn Thời Dư bật người ngồi dậy, chiếc chăn len mềm mại đang đắp hờ hững trượt khỏi vai.
Cô nhìn quanh, cả một không gian phòng khách rộng thênh thang chỉ có mỗi bóng dáng cô lẻ loi.
Sefalina đi vắng. Nữ bác sĩ tối qua cũng bốc hơi không tăm tích.
Cái quái gì đang diễn ra thế này. Cô chỉ lờ mờ nhớ tối qua mình lỡ quá chén, sau đó... thì ký ức đứt đoạn hoàn toàn.
Sao cô lại ngủ quên ở đây cơ chứ?
Ôn Thời Dư bực bội vò tung mái tóc. Đang định nhấc người đứng dậy, thì loáng thoáng nghe tiếng lanh canh nhè nhẹ của đồ gốm sứ vọng ra từ khu vực nhà ăn sát vách.
Là Sefalina sao?
Hôm nay nàng dùng bữa tại ký túc xá à.
Sau một chút ngập ngừng, cô chỉnh trang lại bộ đồng phục nhăn nhúm rồi men theo hướng có tiếng động bước về phía nhà ăn.
Nhà ăn nhỏ hơn phòng khách đôi chút, nhưng lại toát lên vẻ tao nhã không kém.
Trên chiếc bàn dài trải chiếc khăn trải bàn trắng tinh tươm, điểm xuyết bằng một bình hoa tươi tắn.
Một nữ hầu gái trung niên mặc đồng phục chắp tay đứng trang nghiêm cách đó không xa, sẵn sàng phục vụ.
Sefalina thì ngồi một mình ở đầu bàn, ung dung thưởng thức bữa sáng.
Ôn Thời Dư tinh ý nhận ra sắc mặt Sefalina có phần khởi sắc hơn hôm qua. Vẻ nhợt nhạt yếu ớt gần như trong suốt đã phai nhạt, đôi môi cũng vương vấn chút sắc hồng.
Chính điều này càng tôn lên vẻ đẹp tràn đầy sức sống của nàng.
Do nàng được yên giấc một đêm, hay là...?
Một tia hy vọng chợt lóe lên trong lòng Ôn Thời Dư. Cô bước đến bên bàn ăn, ngập ngừng cất lời:
"Cái đó, tối hôm qua... tôi thành công rồi đúng không?"
Động tác cắt miếng trứng rán của Sefalina chợt khựng lại. Nàng từ tốn rũ bờ mi,
Giống như không thể ngờ cô lại có gan mở miệng hỏi câu này.
"Đương nhiên là chưa."
"Hả? ... Nhưng mà," Ôn Thời Dư không kìm được thanh minh yếu ớt, "Trông cô... có vẻ khỏe hơn rồi cơ mà?"
Cô vô thức xích lại gần, dán chặt mắt vào Sefalina.
Vành tai Sefalina đỏ lựng lên với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Nhưng biểu cảm lại nhanh chóng đanh lại.
"Ôn Thời Dư! Tôi đã mở đường cho cô, thế mà cô lại dở cái trò chống chế vô tích sự ấy ra, lại còn dám mượn rượu làm càn ngay tại nhà tôi nữa."
"Cô có hiểu hay không? Nếu không có tôi nhúng tay vào, nhà cô đừng hòng vay được một đồng cắc nào."
Nàng bất thình lình buông dao nĩa xuống. Khoảnh khắc ấy nàng như đang cố tình bắt chước cái vẻ uy nghiêm lạnh lùng của mẹ mình.
"Cô muốn trơ mắt nhìn công ty của gia đình mình từng bước phá sản sao?"
Ruột gan Ôn Thời Dư xoắn lại.
"Tôi đâu có chống chế. Cô không tin là tôi cũng muốn giải quyết rắc rối này sao?"
"Uống rượu là hạ sách cuối cùng tôi có thể vắt óc nghĩ ra rồi.
Tôi thật sự hết cách rồi."
"Đó là việc của cô. Tôi chỉ cần thấy kết quả."
Sefalina quay ngoắt mặt đi.
"Nhưng cô cứ chèn ép tôi thế này, tôi cũng cứng họng chẳng biết làm sao."
Ôn Thời Dư bực bội cãi lại, "Càng áp lực, tôi càng..."
"Tôi chèn ép cô?" Sefalina đột ngột đứng phắt dậy, viền mắt hoe hoe đỏ.
"Ôn Thời Dư, chính cô đã ép buộc tôi! Cô làm đảo lộn mọi dự tính về hôn nhân, sinh nở của tôi. Bắt tôi phải gánh chịu chuyện này, phải nén nhịn sự tồn tại của cô.
Tôi lấy tư cách gì mà phải thông cảm cho hoàn cảnh của cô, phải nhượng bộ cô...
Phải đụng chạm xác thịt với cô để đổi lấy tin tức tố cơ chứ!"
Ôn Thời Dư sững sờ.
Cái gì mà đụng chạm xác thịt.
Đụng chạm thể xác cũng có thể truyền tin tức tố sao?
Nếu Sefalina quả thực giống như cô ấy lầm tưởng, bị cô ép buộc rơi vào thảm kịch này, thì cô quả thật không đáng được xót thương.
Nhưng trớ trêu thay, với Ôn Thời Dư đây cũng chỉ là họa từ trên trời rơi xuống...
Hai người cứ thế giương cung bạt kiếm, phòng ăn yên ắng đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở của cả hai.
"Nói chung cô tự đi mà lo liệu."
Hồi lâu sau Sefalina có vẻ hối hận vì phản ứng quá khích của mình.
Nàng hung hăng quẹt mắt, hậm hực ngồi phịch xuống ghế.
"Hôm nay tôi sẽ cho cô một cơ hội cuối cùng."
"Tối nay, vẫn tại đây. Nếu cô không có cách nào phát tán tin tức tố...
Hồ sơ xin vay vốn của bố mẹ cô sẽ bị gạch bỏ!"
"..." Ôn Thời Dư đứng chôn chân tại chỗ, trong phút chốc chẳng biết nói gì thêm.
Cô xoay người, ngập ngừng muốn bỏ đi, định bụng về nhà vò đầu bứt tóc nghĩ cách tiếp.
Sefalina lại cất giọng răn đe như ra lệnh.
"Ngay bây giờ, ngồi xuống đây, ăn sáng cùng tôi!"
"?"
Khi Ôn Thời Dư đầy kinh ngạc ngoái đầu nhìn lại,
Sefalina đã ngó lơ cô, khuôn mặt dửng dưng như thể câu nói khi nãy chẳng phải do mình nói ra.
Ôn Thời Dư đưa mắt nhìn bàn ăn ê hề những món ăn hấp dẫn. Bánh nướng nóng hổi, trứng ốp la bổ dưỡng, salad trái cây đầy màu sắc... Quả là khác xa một trời một vực so với mấy mẩu bánh mì miễn phí nhạt nhẽo ở nhà ăn học viện mà cô phát ngán.
"... Ờ." Cô ủ rũ đáp một tiếng, chẳng thèm do dự đã lập tức ngồi ở đầu bàn đối diện. Vị trí cách xa Sefalina nhất.
Đồ ngon thế này ngu gì không ăn...
...
Suốt cả ngày hôm đó, bề ngoài Ôn Thời Dư vẫn cắp sách đến trường đàng hoàng. Nhưng thực chất trong đầu cứ nghĩ vẩn vơ, tay thì vẽ vời nguệch ngoạc lên cuốn vở.
Trọng tâm nghiên cứu chỉ xoay quanh một vấn đề: Ngoài việc trực tiếp phát tán tin tức tố, còn phương pháp nào khác để omega có thể tiếp nhận tin tức tố từ alpha?
Cư dân mạng giải đáp rõ ràng và trực diện đến mức phơi bày trần trụi. Nếu lỡ tay một chút là moi ra hàng tá nội dung gắn mác 18+.
Và câu trả lời cũng vô cùng rõ ràng: Những nụ hôn sâu, đánh dấu tạm thời hay vĩnh viễn, cùng hàng loạt các hành động động chạm thể xác và trao đổi chất lỏng nhạy cảm.
Những thứ này Sefalina đã thẳng thừng từ chối. Và thực lòng mà nói Ôn Thời Dư cũng chưa sẵn sàng cho mấy màn đó.
Nhưng nếu bóc tách hiện tượng để tìm hiểu bản chất sẽ nhận ra tin tức tố về cơ bản là một chuỗi tín hiệu hóa học ẩn chứa trong chất lỏng cơ thể của alpha. Thế nên chỉ cần thiết lập được sự truyền tải hoặc tiếp xúc với chất lỏng này, khả năng trao đổi là có thể.
... Mồ hôi, máu, nước bọt.
Ôn Thời Dư gạch xóa trên cuốn vở, cuối cùng chốt hạ ba phương pháp khả thi nhất.
Dù trên thực tế cô không sở hữu tin tức tố, nhưng mấu chốt nằm ở chỗ Sefalina có ngửi thấy hay không.
Dựa vào thành tích học tập xuất sắc của Sefalina, môn sinh học chắc chắn cũng không phải dạng vừa. Vì vậy cô cần phải nắm vững kiến thức chuyên môn mới mong dựng nên một vở kịch hoàn hảo...
Đáng buồn thay, tin tức tố trong chất lỏng dường như sẽ bốc hơi mất một khi rời khỏi vật chủ.
Hoàn toàn không có chuyện cô lấy một ống máu, chìa ra trước mặt Sefalina rồi bảo đây là tin tức tố của tôi đấy, uống đi. Làm gì có chuyện dễ ăn thế.
Sau một hồi cân đo đong đếm, Ôn Thời Dư quyết định gạch bỏ máu.
Vậy thì chỉ còn lại...
Ngay lúc đầu óc cô đang căng như dây đàn,
Ngoài hành lang lớp học loáng thoáng vọng lại tiếng ồn ào nho nhỏ.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, theo phản xạ ngước nhìn ra ngoài.
Cách đó không xa trên lối đi rợp bóng cây, Tô Nghiên đang dìu Sefalina hướng về phía khu ký túc xá.
Sefalina cúi gằm mặt, một tay bấu chặt cánh tay Tô Nghiên. Tay kia vô thức ôm ghì lấy vùng bụng dưới.
Sắc mặt nàng so với lúc dùng điểm tâm lúc sáng càng thêm nhợt nhạt. Mặt cắt không còn giọt máu.
Tim Ôn Thời Dư thót lên một nhịp. Cô ấy làm sao thế kia. Sáng nay vẫn còn bình thường mà?
Lẽ nào triệu chứng sinh lý của việc mang thai giả lại tiến triển xấu đi rồi?
Đúng lúc ấy chuông tan học reo vang.
Ôn Thời Dư suy tính một lát, quyết định thu dọn sách vở rồi đi thẳng tới chỗ Sefalina.
Đã nảy ra phương án mới thì tốt nhất nên áp dụng càng sớm càng tốt.
Cô quen đường trốn đi bằng những lối tắt vắng vẻ, hối hả rảo bước về phía khu biệt thự ký túc xá.
Tuy nhiên, khi sắp đến nơi từ xa cô đã loáng thoáng thấy Tô Nghiên lững thững bước ra từ cổng chính biệt thự. Có vẻ vừa đưa Sefalina vào trong xong và đang định rời đi.
Tim Ôn Thời Dư đập thịch một tiếng, theo bản năng lẩn ngay vào sau bụi cây cảnh um tùm ven đường, nín thở.
Cô không muốn bị Tô Nghiên bắt quả tang lén lút tìm Sefalina.
Cô thu mình nấp sau bụi cây rậm rạp, dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nhẩm tính Tô Nghiên chắc đã đi xa rồi mới rón rén thò đầu ra.
Và rồi bốn mắt chạm nhau với Tô Nghiên.
Ôn Thời Dư hoảng hồn dựng tóc gáy, suýt chút nữa ngã bệt xuống đất.
Tô Nghiên khoanh tay trước ngực, chẳng biết đã đứng phục sẵn ở cái bụi cây này từ bao giờ.
"Bạn học Ôn." Tô Nghiên buông mí mắt nhìn cô, giọng điệu đều đều "Cậu lượn lờ ở đây làm gì?"
Ôn Thời Dư: "..."
Cô lồm cồm bò dậy, phủi vội mấy ngọn cỏ dính trên quần áo, "... Nhầm đường."
"Theo như trí nhớ của tôi khu ký túc xá chung cư của cậu phải đi ngược lại mới đúng."
"... Tôi mù đường."
Tô Nghiên: "..."
Cô không tra hỏi thêm được gì nữa, chỉ nhích người sang một bên, hất cằm về phía con đường chính: "Được. Đi thôi."
"?" Ôn Thời Dư lơ ngơ không hiểu.
"Lối ra ở đằng kia." Tô Nghiên kiệm lời, giọng điệu không cho phép từ chối "Tôi đưa cậu ra."
"..." Ôn Thời Dư cạn lời, đành phải ngậm đắng nuốt cay lẽo đẽo theo sau Tô Nghiên.
Tô Nghiên cao xấp xỉ một mét tám, nhờ thói quen rèn luyện thể lực thường xuyên nên dáng người rất chuẩn, bước đi vững chãi đầy uy lực. Đi song song với cô nàng Ôn Thời Dư cảm nhận rõ rệt một luồng khí áp bức tỏa ra.
Suốt chặng đường cả hai đều câm như hến.
Đi được một đoạn khá xa, Tô Nghiên mới liếc mắt săm soi Ôn Thời Dư bên cạnh.
Trong ký ức của cô, mỗi lần chạm trán Ôn Thời Dư đều trát một lớp phấn son dày cộp, bịa ra đủ thứ lý do lố lăng hòng kiếm cớ đụng chạm. Diễn cảnh "té" ngã đầy giả tạo vào lòng cô, hoặc dùng cái giọng điệu nhão nhoét để mè nheo đòi hỏi đủ thứ vô lý.
Còn hễ có mặt Sefalina, cô ả lại lập tức thay đổi sắc mặt, lột xác thành một kẻ ghen ghét đố kỵ, len lén ném những ánh nhìn hằn học. Cái kiểu hai mặt đó từng khiến Tô Nghiên cực kỳ chướng mắt.
Nhưng người đang đi bên cạnh cô lúc này lại để mặt mộc tự nhiên, khoác trên mình bộ đồng phục chỉnh tề gọn gàng.
Cô ấy cứ cúi gằm mặt, ánh mắt cắm xuống mặt đất phía trước, toát lên vẻ lúng túng chỉ muốn mau chóng chuồn đi cho khuất mắt.
Trông hệt như một cô nhóc hướng nội, hay ngượng và mắc hội chứng sợ giao tiếp xã hội (?)
Sự đối lập rõ rệt này khiến Tô Nghiên không nhịn được mà phải liếc nhìn thêm lần nữa.
Cuối cùng cả hai cũng quay lại trục đường chính gần khu giảng đường. Ôn Thời Dư lén thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm trong bụng vì cuối cùng cũng được đường ai nấy đi.
"Vậy tôi xin phép..." Cô nôn nóng muốn chuồn lẹ.
Ngay lúc đó chiếc điện thoại trong túi Ôn Thời Dư bất ngờ đổ chuông ầm ĩ. Cô luống cuống lôi ra xem, cái tên "Sefalina" lù lù chớp nháy trên màn hình.
Cô vội vàng lấy tay che lại.
Tô Nghiên lại hỏi: "Không nghe máy à?"
Ôn Thời Dư căng thẳng nuốt khan, ngẩng lên chạm phải ánh mắt của Tô Nghiên.
Nhưng biểu cảm đối phương lại thản nhiên như không.
Chắc cô ấy không kịp nhìn thấy cái tên trên màn hình đâu nhỉ?
Ôn Thời Dư gượng gạo nhếch mép cười.
"Số quảng cáo ấy mà."
"Cảm ơn cậu đã chỉ đường nhé, tôi đi trước đây..."
"Ôn Thời Dư."
Tô Nghiên lại lên tiếng gọi giật lại.
Ôn Thời Dư buộc lòng phải khựng lại.
"Học viện St. Windsor quy tụ những tinh hoa giáo dục và nền tảng học thuật xứng tầm với mức học phí đắt đỏ của nó.
Điều cốt lõi đối với cậu lúc này là dồn hết tâm trí vào việc học. Trân trọng từng phút giây ở nơi đây, và tốt nghiệp suôn sẻ."
Ôn Thời Dư đơ người.
Mấy lời khuyên răn đậm chất nhân văn và truyền cảm hứng này là sao?
Phải chăng vì mang danh hội trưởng hội học sinh nên mới thế?
Gương mặt Tô Nghiên vô cùng nghiêm túc. "Hãy dành tâm trí cho việc học hành. Bớt ấp ủ mấy cái âm mưu vớ vẩn đi.
Nếu cậu còn dám giở trò gây tổn thương cho Sefalina thêm một lần nào nữa. Dù bằng bất cứ thủ đoạn nào, tôi thề sẽ không tha cho cậu đâu."
Cô nàng ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Ôn Thời Dư gằn từng chữ: "Cậu nghe lọt lỗ tai chưa?"
Ôn Thời Dư: "... Cậu hiểu lầm rồi."
Tô Nghiên không thèm đôi co thêm nửa lời, dứt khoát quay lưng bước đi.
Ôn Thời Dư thở phào nhẹ nhõm, giả đò rẽ về hướng ký túc xá của mình.
Nhưng mới đi được vài bước, cô lẻn ngay vào một phòng học trống. Nấp ở đó vài phút để đảm bảo Tô Nghiên không quay lại.
Bấy giờ cô mới móc chiếc điện thoại vẫn đang kêu liên hồi ra.
Trên màn hình, cái tên "Sefalina" liên tục nhấp nháy. Kèm theo đó là những hồi rung bần bật như thể truyền tải trọn vẹn sự sốt ruột và cơn thịnh nộ ngày một dâng cao của chủ nhân nó qua mặt kính điện thoại.
Ôn Thời Dư nào dám chần chừ thêm giây phút nào. Cô siết chặt điện thoại, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía khu biệt thự ký túc xá đó một lần nữa.