Tô Từ được buông ra, môi hé mở, dính một lớp nước óng ánh. Đầu lưỡi hồng phấn thoáng lộ ra, như một thứ cám dỗ không lời. Nàng thở gấp, giọng mềm mềm: “Ta… trước kia chưa từng ăn nước miếng của người khác, nên hơi không quen.”
Nàng nghiêng đầu, đôi mắt xinh đẹp trong veo như mèo con còn thơm mùi sữa, thuần khiết đến mức như thể sắc sạch sẽ nhất trên đời đều tụ lại nơi này.
Trong lòng nàng vẫn rối rắm.
Vì sao con người lại thích ăn nước miếng của người khác chứ?
Kỳ lạ thật đấy.
Ngay cả bạn Phó cũng vậy.
Ánh mắt thiếu niên tối sầm, hắn đưa một ngón tay lên, chậm rãi miết lớp nước trên môi Tô Từ. Nhìn chằm chằm đoạn đầu lưỡi hồng nhạt kia, hắn ghé sát, nói khẽ: “Sau này ngươi sẽ từ từ quen thôi.”
Đôi mắt đen như hắc diệu thạch hiện rõ ý chiếm hữu.
Từ trong lời nói, hắn như đang tự trấn an mình.
Phó Tư thích nắm mọi thứ trong tay, không chỉ là chuyện khác, mà cả người yêu cũng vậy. Một khi có điều gì vượt khỏi dự liệu của hắn, hắn sẽ trở nên rất nguy hiểm.
Tô Từ lúc này còn chưa hiểu. Nàng chỉ thấy hơi buồn bực.
Ý bạn Phó là… về sau sẽ thường xuyên ăn nước miếng của nàng sao?
Tô Từ rất muốn từ chối.
Nhưng nàng không muốn chia tay, thế nên chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Lão quản gia thấy bên cạnh thiếu gia bỗng dưng có thêm một cô gái, vẫn bất động thanh sắc, ngay cả giọng điệu cũng không gợn: “Thiếu gia.”
Phó Tư mở cửa xe, để Tô Từ bước vào. Ngay sau đó hắn đứng thẳng người, nhìn sang lão quản gia.
“Ngươi chỉ cần nhớ kỹ, tương lai Phó gia là của ta. Nên nói gì, không nên nói gì, ta tin trong lòng ngươi tự hiểu.”
Lão quản gia chấn động toàn thân.
Hắn đương nhiên hiểu đây là lời cảnh cáo của thiếu gia. Với gia thế và nền nếp của Phó gia, sẽ không đời nào để thiếu gia qua lại với một cô gái bình thường. Hắn có thể vì chuyện hôm nay mà đắc tội thiếu gia, nhưng cái giá phải trả thì không phải thứ hắn gánh nổi.
Tương lai Phó gia thuộc về ai, chẳng ai rõ hơn hắn.
“Vâng, thiếu gia.”
Hệ thống không sao tin nổi. Chỉ sơ sẩy có một chốc mà nhóc con đã bị người ta chiếm tiện nghi.
“Phó Tư làm gì ngươi rồi? Sao mặt ngươi đỏ thế?”
Tô Từ ngoan ngoãn ngồi trên ghế. Bên cạnh nàng là bạn trai đương nhiệm, cũng là mục tiêu nàng phải moi sạch tài sản.
Thiếu niên ấy vốn là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng trong trường, dung mạo và khí chất đều xuất chúng. Từ chỗ trước kia nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh nhạt kiêu ngạo, giờ lại cùng nàng mười ngón đan chặt.
Đầu lưỡi nàng dường như vẫn còn vương lại cảm giác khi nãy.
Tô Từ bất giác liếm môi, thành thật nói: “Bạn Phó ăn nước miếng của ta.”
Hệ thống: “ Ba ba đã nói với ngươi rồi, đó là hôn.”
“Không đúng! Sao Phó Tư có thể nhanh vậy đã hôn ngươi!”
Tô Từ tò mò: “Vì sao lại không thể?”
Hệ thống tức đến muốn hộc máu: “Có ai ngày đầu tiên quen nhau đã giở trò chiếm tiện nghi! Cái Phó Tư này nhìn thì ra dáng người đàng hoàng, ai ngờ lại là sắc lang.”
Tô Từ nói: “Thống Thống, bạn Phó nhìn không giống sắc lang.”
Hệ thống: “Sao ngươi lại bênh hắn?”
Tô Từ nhỏ nhẹ: “Ta bây giờ là người của hắn rồi, Thống Thống, ngươi đừng mắng bạn Phó nữa. Ngươi như vậy… làm ta khó xử lắm.”
Hệ thống: “…” Tức chết mất thôi.
Tô Từ đã trở thành kẻ thù chung của toàn trường.
Trong mắt mọi người, Phó Tư vẫn luôn là nam thần hoàn hảo. Đừng nói trong thành phố, cho dù cả tỉnh cũng khó tìm ai sánh được với hắn.
Hắn chưa từng nhận lời tỏ tình của bất kỳ nữ sinh nào, dù đối phương có ưu tú đến đâu.
Các nữ sinh cũng tự hiểu đạo lý ấy nên trong lòng vẫn luôn cân bằng.
Nhưng giờ đây, sự cân bằng đó đã bị người ta đập vỡ.