Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Ra

Chương 6

Trước Sau

break
Tam hoàng tử là con của Thục phi, sau lưng có phủ Thành Quốc Công chống đỡ. Về sau dù có lên ngôi, Tưởng gia e rằng cũng chẳng được kết cục tốt đẹp gì. Lục hoàng tử bẩm sinh ngu độn, văn không thành, võ không nên, không có gì đáng trông cậy. Thất hoàng tử thân mang tàn tật, vốn đã vô duyên với ngôi lớn. Những hoàng tử còn lại thì tuổi vẫn còn quá nhỏ...

Cố Thịnh Nhân có chút phiền lòng. Tính đi tính lại, vậy mà không có lấy một người hợp ý.

Khoan đã!

Mắt Cố Thịnh Nhân chợt sáng lên. Sao nàng lại quên mất người đó chứ?

Nếu luận về danh chính ngôn thuận, vị ấy còn có lý hơn cả Nhị hoàng tử.

Gỡ được nỗi băn khoăn trong lòng, Cố Thịnh Nhân chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm hẳn. Nhưng đầu nàng lại âm ỉ đau. Vết thương của nàng vốn chưa lành hẳn, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ nặng nề.

Trưởng công chúa Văn Thành ngồi trên ghế. Thoạt nhìn nàng chừng ngoài ba mươi, được chăm chút rất khéo, đôi mắt phượng không giận mà vẫn khiến người ta khiếp sợ. Gương mặt diễm lệ lúc này phủ đầy băng giá.

Dưới đất, có một người đang quỳ, bẩm báo lại chuyện xảy ra trong đình hôm nay.

“Ngày thường thấy nàng ta ngoan ngoãn thành thật, không ngờ lại nhìn lầm rồi. Quả đúng là giống hệt người đàn bà sinh ra nàng ta, giỏi nhất là giả vờ!”

Tối đến, trưởng công chúa đem chuyện này nói với đại tướng quân.

Phu thê trưởng công chúa và đại tướng quân vốn tình sâu nghĩa nặng. Bao năm nay trong phủ không hề có thị thiếp hay thông phòng nào. Biến số duy nhất, chính là Tưởng Vân Sam.


Quả nhiên không ngoài dự liệu, đại tướng quân vừa nghe chuyện này liền nổi giận. Tưởng Lệnh Trinh là đứa con duy nhất của hắn và trưởng công chúa Văn Thành, từ trước đến nay luôn là châu ngọc trong tay, là báu vật trong lòng hắn.

“Hiện giờ ta thật sự không yên tâm gả A Trinh cho Thái tử. Với tính nết ấy của Thái tử, sau này A Trinh nhất định sẽ phải chịu không ít tủi ấm ức.” Trưởng công chúa Văn Thành nói.

Đại tướng quân hết sức tán thành. Vốn dĩ phu thê họ đã không muốn để A Trinh gả vào hoàng gia. Cuộc hôn sự giữa A Trinh và Thái tử chẳng qua chỉ là lời Hoàng hậu thuận miệng định ra vào lúc A Trinh vừa chào đời, chứ chưa từng có thánh chỉ chính thức ban xuống. Giờ nghĩ lại, vừa hay có thể dựa vào điểm ấy mà xoay chuyển.

Điều Cố Thịnh Nhân không biết là, bên nàng còn chưa nghĩ ra đối sách, thì bên này phụ mẫu đã bắt đầu bàn bạc xem phải làm sao để tách nàng và Thái tử ra.

Tưởng Lệnh Trinh ngồi trong xe ngựa, qua khe hở nơi thân xe khẽ lay động mà nhìn ra bên ngoài.

Trưởng công chúa Văn Thành một lòng tin Phật. Lần này nữ nhi gặp phải đại nạn như vậy, trong lòng nàng thủy chung vẫn còn vướng mắc. Nhân lúc thân mình Tưởng Lệnh Trinh đã khá hơn, nàng lập tức dẫn nữ nhi đến ngôi chùa nổi danh nhất triều Thiên Khải là chùa Tiềm Long để dâng hương lễ Phật.

Cố Thịnh Nhân dĩ nhiên vui mừng. Phong cảnh chùa Tiềm Long vốn rất đẹp, ngày thường dù không có việc gì, đến đó dạo chơi một phen cũng đã là chuyện hay. Huống chi lần này, mục đích của Cố Thịnh Nhân chính là đến chùa Tiềm Long gặp mặt vị kia trong lời đồn.

Xe ngựa của Tưởng Vân Sam đi theo phía sau. Không biết ả đã dùng cách gì mà lại thuyết phục được trưởng công chúa Văn Thành, người vốn chẳng mấy khi đoái hoài đến ả, cho ả đi cùng hai người đến chùa Tiềm Long.

Tưởng Vân Sam đương nhiên có tính toán riêng. Trong nguyên tác, Thái tử và Tưởng Lệnh Trinh chính là định tình ở chùa Tiềm Long này. Nay ả khó nhọc lắm mới giành được một chút thiện cảm của Thái tử, tuyệt đối không thể để Tưởng Lệnh Trinh có cơ hội đến gần điện hạ.

Đầu ngón tay chạm phải một tia lạnh buốt. Tưởng Vân Sam sờ thấy chiếc bình ngọc trơn nhẵn giấu trong tay áo, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy vẻ nắm chắc phần thắng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương