Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Ra

Chương 3

Trước Sau

break
Cố Thịnh Nhân lúc này ngồi ở đây, chính là để chờ nguyên nữ phụ Tưởng Vân Sam “mắc câu”.

Ba ngày trước, khi nguyên chủ Tưởng Lệnh Trinh đi du ngoạn hội chùa, nàng vô ý bị ai đó xô phải, ngã đập đầu rồi hôn mê bất tỉnh. Đến khi tỉnh lại, người ở trong thân xác ấy đã là Cố Thịnh Nhân.

Hôm đó hội chùa đông nghịt người, rốt cuộc Tưởng Lệnh Trinh ngã thế nào cũng chẳng ai biết rõ. Đại trưởng công chúa tuy nổi giận, nhưng cũng chỉ đành đuổi một đám hạ nhân đi cho hả giận. Cố tình đúng lúc này, Tưởng Vân Sam, kẻ đã bị thay tim đổi óc bởi một người xuyên không, lại tự mình chạy tới phô bày cái gọi là “tỷ muội tình thâm”.

Biết rõ kẻ đầu sỏ khiến Tưởng Lệnh Trinh ngã đập đầu chính là Tưởng Vân Sam, Cố Thịnh Nhân chỉ thấy, thứ “ý tốt” thế này, nàng nhất định phải đáp lễ cho tử tế mới được.

“Quận chúa, Nhị tiểu thư tới thỉnh an người.” Một tỳ nữ khác vẫn luôn canh ngoài đình là Hộc Châu bước lên bẩm báo.

Cố Thịnh Nhân thầm nghĩ, quả nhiên đã tới. Từ xa, nàng đã trông thấy một bóng dáng mặc váy trắng thướt tha đi về phía này.

Quả thật là một tiểu mỹ nhân. Cố Thịnh Nhân thầm khen trong lòng.

Tưởng Vân Sam có mày lá liễu, mắt hạnh, gương mặt như hoa phù dung, thần sắc mềm mại yếu ớt, đúng là kiểu nữ nhân rất dễ khơi dậy lòng thương xót nơi nam nhân.

So ra thì Tưởng Lệnh Trinh tuy có nhan sắc khuynh thành, nhưng dung mạo lại giống mẫu thân là Văn Thành đại trưởng công chúa, mắt phượng thanh lạnh, mày mắt rộng thoáng, khí chất đường hoàng. Lại thêm thân phận tôn quý, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong gấm vóc lụa là, nên trên người tự nhiên có một cỗ uy nghi không thể xâm phạm, rốt cuộc vẫn thiếu đi đôi phần mềm yếu của nữ nhi gia.

Tưởng Vân Sam còn chưa đi tới trước mặt Tưởng Lệnh Trinh, nước mắt trong mắt đã ào ào rơi xuống, khiến Tưởng Lệnh Trinh nhìn mà chỉ biết tặc lưỡi lấy làm lạ.

“Muội muội tới để tạ tội với tỷ tỷ. Hôm đó nếu ta cẩn thận hơn một chút, hoặc khuyên tỷ tỷ đừng đi về phía chỗ đông người kia, có lẽ tỷ tỷ đã không phải chịu phen khổ sở này.” Tưởng Vân Sam mang vẻ mặt hối hận.

Cố Thịnh Nhân cười lạnh trong lòng. Nghe qua thì như đang quan tâm, nhưng thực chất lại ngầm ám chỉ là do chính Tưởng Lệnh Trinh cứ nhất quyết chen vào chỗ đông người, có ngã cũng chẳng thể trách ai khác.

Tưởng Vân Sam xưa nay không phải hạng vô duyên vô cớ mà làm chuyện. Hôm nay ả cố ý bày ra bộ dạng này, hẳn là để diễn cho ai đó xem.

Cố Thịnh Nhân lạnh nhạt nhìn Tưởng Vân Sam diễn trò vô cùng đặc sắc, chỉ ngồi yên bất động, cũng không mở miệng. Chẳng phải muốn diễn kịch sao?


Ta sẽ để ngươi diễn cho đủ!

Tưởng Vân Sam vốn chỉ tới làm bộ làm tịch, nào ngờ Tưởng Lệnh Trinh lại thật sự chẳng buồn để ý tới ả.

Tưởng Vân Sam oán độc liếc Tưởng Lệnh Trinh một cái. Vô tình nhìn thấy chiếc váy đỏ dài trên người nàng, lòng ghen ghét trong chốc lát dâng lên không sao kìm nổi. Đó chính là gấm lưu quang cống phẩm năm nay, ngoài Hoàng hậu và Thái Hậu trong cung mỗi người được hai tấm, cũng chỉ có trưởng công chúa được ban một tấm, mà lúc này lại đang mặc trên người Tưởng Lệnh Trinh.

Dáng vẻ cũng đã bày ra rồi, ả đương nhiên không thể bỏ dở giữa chừng, chỉ đành ra sức dụi mắt. Đôi mắt vốn đẹp đẽ bị chà đến đỏ bừng.

Lần này đúng là sưng đỏ thật.

Đúng lúc Tưởng Vân Sam sắp không nhịn nổi nữa, cuối cùng người ả chờ cũng tới.

“Đây là đã xảy ra chuyện gì?”

Một giọng nam tử trẻ tuổi truyền tới.

Chủ nhân của giọng nói ấy đội ngọc quan buộc tóc, mặc trường bào trắng không nhiễm một hạt bụi, bên hông đeo đai ngọc điểm xuyết, trông đúng là dáng vẻ của một vị quý công tử phong nhã nhẹ nhàng.

Người đó chính là vị hôn phu của Tưởng Lệnh Trinh, trữ quân của Thiên Khải triều, Cơ Diệp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương