Cùng lắm cũng chỉ là hình tượng của bà trong lòng đế vương tan vỡ mà thôi. Tuổi bà đã cao, mấy năm gần đây ân sủng cũng chẳng còn bao nhiêu. Bản thân bà thế nào cũng không quá để tâm, chỉ lo hoàng đế vì vậy mà ghét lây đến Thái tử do bà sinh ra.
Cho đến khi lật tới một chỗ trong đó, tay Hoàng hậu khẽ run lên.
Bà đã nhìn thấy cái tên ấy.
Thì ra là vậy. Bà còn tự hỏi vì sao hoàng đế lại kích động đến thế, hóa ra là đã tra ra chuyện này.
Tiên hoàng hậu, chị ruột của bà, nguyên hậu của đương kim thánh thượng, người phụ nữ mà suốt cả đời bà cũng không thể xóa khỏi lòng nam nhân trước mắt này.
“Bệ hạ, người nói vậy là có ý gì?” Sau cơn hoảng loạn tột cùng, Hoàng hậu ngược lại dần bình tĩnh lại.
“Có ý gì ư?” Hoàng đế vốn từng yêu thích nhất dáng vẻ bình tĩnh không loạn của Hoàng hậu trước mọi biến cố, nhưng lúc này lại chỉ thấy gương mặt ấy sao mà chán ghét đến vậy.
“Chuyện năm đó A Nhạc khó sinh, chẳng lẽ không phải ngoài ý muốn? Trẫm muốn ngươi tự miệng nói cho trẫm biết!”
Hoàng đế mắt đỏ hoe nhìn Hoàng hậu.
“Bệ hạ chẳng phải đã tra xét rõ ràng rồi sao? Cớ gì còn phải đến hỏi thần thiếp?” Hoàng hậu khẽ vuốt lại mái tóc hơi rối, “Phải, là ta. Năm đó vì ghen ghét tỷ tỷ, ta đã mua chuộc bà đỡ lúc nàng sinh nở, vốn định một xác hai mạng. Nào ngờ đứa bé kia lại mạng lớn.”
“Chát!”
Mặt Hoàng hậu bị đánh lệch sang một bên.
“Độc phụ!”
Hoàng hậu bỗng bật cười: “Độc phụ? Đúng vậy, ta chính là độc phụ! Còn nàng Lý Nhạc Quân mới là nữ nhân hoàn hảo, lương thiện nhất! Nhưng thì sao chứ? Chẳng phải cuối cùng vẫn bị ta lặng lẽ giết chết đó ư? Ta làm Hoàng hậu, nhi tử ta làm Thái tử, còn nàng thì sao? Nhi tử nàng bây giờ vẫn ở chùa miếu làm hòa thượng!”
Hoàng đế giận đến cả người run lên. Người nhìn kẻ đầu ấp tay gối với mình hơn hai mươi năm, chỉ thấy bản thân chưa từng thật sự nhận rõ nàng.
“Người đâu, Hoàng hậu đột ngột lâm bệnh nặng, không tiện gặp khách. Hoàng Tê cung đóng cửa, từ chối tiếp khách!”
Hoàng đế không ngoảnh đầu lại, sải bước rời khỏi cung của Hoàng hậu.
Khoảng thời gian này, trong hoàng thành luôn phảng phất một cảm giác mưa gió sắp nổi.
Hoàng hậu bệnh nặng, đóng cửa không gặp ai. Thái tử cũng bị biến tướng cấm túc. Không ít người nhạy bén nhận ra, triều đình Đại Khải e rằng sắp sửa đổi thay.
Nhất là đúng lúc này, hoàng đế bỗng hạ một đạo chiếu lệnh.
Đón Đại hoàng tử, người vẫn luôn ở chùa Tiềm Long thay hoàng thất cầu phúc, hồi cung!
Bao năm qua, Đại hoàng tử ở chốn hoàng thành gần như là một người vô hình. Nhiều kẻ thậm chí suýt quên mất, vốn dĩ hắn mới là hoàng tử có thân phận tôn quý nhất, vậy mà lại phải sống trong ngôi chùa thanh khổ suốt hơn mười năm.
“Hoàng thượng cuối cùng cũng nghĩ thông rồi sao?” Đại tướng quân nói với thê tử.
Bọn họ đều biết, tiên hoàng hậu là một nỗi day dứt mà hoàng đế mãi không vượt qua nổi. Khi còn là phu thê thuở thiếu niên, đúng lúc tình sâu ý đậm, tiên hoàng hậu lại qua đời vào những năm tháng đẹp nhất. Từ đó, trong lòng đế vương mãi mãi lưu lại một nốt chu sa không thể xóa nhòa.
Đại hoàng tử Cơ Ngọc quả thật khiến người ta phải thở dài. Hoàng đế đổ cái chết của tiên hoàng hậu lên đầu hắn, vì thế vẫn luôn không yêu thích hắn. Là con trai trưởng do nguyên hậu sinh ra, vậy mà trong cung hắn sống còn chẳng bằng một nô tài có thể diện. Thậm chí về sau, hoàng đế đến nhìn hắn cũng không muốn nhìn, liền đưa hắn lúc còn nhỏ đến chùa Tiềm Long.