Nữ Chính Giá Lâm, Nữ Phụ Mau Lui Ra

Chương 26

Trước Sau

break
Nếu đổi lại là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, nói không chừng thật sự sẽ bị mấy lời đường mật của Thái tử làm cho xiêu lòng. Nhưng cố tình trong thân xác Tưởng Lệnh Trinh lúc này lại là Cố Thịnh Nhân. Nàng đã nhìn thấu bản chất cặn bã của Thái tử từ lâu rồi.

Cơ Ngọc vừa nhìn thần sắc của nàng liền biết mình đoán không sai.

Sắc mặt hắn trầm xuống. Đột nhiên, hắn nắm lấy tay Cố Thịnh Nhân, cúi người xuống.

Hai mắt Cố Thịnh Nhân thoáng chốc mở lớn. Xúc cảm rõ ràng trên môi nói cho nàng biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Cơ Ngọc chỉ cảm thấy cảm giác ấy ngọt ngào đến lạ.

Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của Cố Thịnh Nhân, nơi cổ họng hắn bật ra một tiếng cười khẽ. Âm thanh ấy trầm thấp mà mê hoặc, khiến Cố Thịnh Nhân cảm thấy bức tường phòng bị trong lòng mình đã bắt đầu lung lay, sắp sửa sụp đổ.

Ngay sau đó, trước mắt nàng tối sầm lại. Là Cơ Ngọc giơ tay che mắt nàng.

Cố Thịnh Nhân ngơ ngẩn ngồi trong xe ngựa, trong đầu không ngừng hiện lên chuyện vừa xảy ra.

Nụ hôn ấy khiến nàng choáng váng mơ màng. Về sau, dường như Cơ Ngọc còn nói gì đó, nhưng nàng hoàn toàn không nghe rõ, mãi đến khi thuộc hạ của hắn tới báo hắn phải quay về.

Sau đó, Cơ Ngọc nắm tay nàng, đưa nàng trở lại con phố ban nãy. Hạ nhân của phủ trưởng công chúa đang vội vàng đi tìm nàng.

“Quận chúa!” Hộc Châu chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Cố Thịnh Nhân giữa đám đông, mừng rỡ vô cùng, vội vã chạy tới. Cố Thịnh Nhân quay đầu nhìn lại, người vẫn luôn nắm tay nàng khi nãy đã biến mất từ lúc nào.

Chỉ còn câu nói trước lúc rời đi kia vẫn mãi văng vẳng bên tai nàng: “A Trinh, ngươi phải chờ ta. Ta bảo đảm, không quá một năm, ta sẽ đích thân tới cửa, đường đường chính chính cầu thú ngươi với cô mẫu.”

“Hệ thống, làm sao bây giờ? Có lẽ ta thật sự đã rơi vào rồi.” Cố Thịnh Nhân bất đắc dĩ nói, nhưng khóe môi nàng lại vô tình để lộ một nét cười nhè nhẹ.

Hệ thống im lặng một lúc rồi đáp: “Ký chủ, bổn hệ thống không cấm ký chủ nảy sinh tình cảm vượt mức với con người ở ba ngàn thế giới.”

Có một câu nó không nói ra.

Dẫu cho tình cảm có sâu đậm ngọt ngào đến đâu, cũng không thắng nổi sự bào mòn của thời gian vô tận.

Tưởng Vân Sam, người đã trở thành Trắc phi của Thái tử, gần đây cực kỳ năng nổ, chỉ riêng yến tiệc đã mở mấy lần.

Nếu đã xé toạc lớp mặt nạ giả dối, Cố Thịnh Nhân cũng không cần ép mình chịu đựng nữa. Mỗi lần nàng đều lấy cớ thân thể không khỏe, không hề tham dự.


Trong vòng thế gia ở hoàng thành, ai nấy đều hiểu quan hệ giữa Trắc phi của Thái tử và đích tỷ của ả là Thanh Dương quận chúa vốn không hòa thuận. Bởi vậy, mối quan hệ giữa vị Trắc phi này với đại tướng quân phủ cũng khiến người ta không khỏi suy nghĩ xa xôi.

Thái tử đã hơn một lần bày tỏ sự bất mãn. Hắn đồng ý cưới Tưởng Vân Sam vào cửa là vì điều gì? Ngoài thánh chỉ của phụ hoàng, điều quan trọng nhất chính là ả xuất thân từ đại tướng quân phủ, phía sau còn có trưởng công chúa và đại tướng quân chống lưng.

Nếu Tưởng Vân Sam không được hai người ấy yêu thương coi trọng, vậy thì nước cờ này quả thật đã đi sai hoàn toàn.

Những ngày tháng của Tưởng Vân Sam trong phủ Thái tử cũng chẳng hề vẻ vang như người ngoài tưởng tượng.

Hiện giờ Thái tử vô cùng phiền não. Mẫu hậu đã lớn tuổi, dung nhan phai tàn, sức ảnh hưởng với phụ hoàng cũng không còn như trước. Nghe nói gần đây phụ hoàng mới nạp thêm mấy phi tử trẻ trung xinh đẹp, đã rất lâu không đến cung của mẫu hậu nữa.

Cố Thịnh Nhân mặc kệ hai người đó phiền lòng ra sao. Mỗi ngày nàng vẫn sống vui vẻ, nên ăn thì ăn, nên chơi thì chơi. Thỉnh thoảng nàng ứng phó đôi chút với mấy thanh niên tuấn tú ôm lòng ái mộ mình, tiện thể dỗ dành một kẻ hay ghen nào đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương