Mà thời cơ ấy chẳng mấy chốc đã tới.
Hoàng hậu xử phạt một phi tần cấp thấp mới được sủng ái trong cung, nào ngờ vị phi tần ấy lại đang mang thai, kết quả bị làm cho mất luôn đứa nhỏ. Nữ nhân kia cũng là kẻ thông minh, nhân lúc hoàng đế còn thương xót mình, không hề nói nửa lời xấu về Hoàng hậu, chỉ than thở rằng bản thân không có phúc, không thể vì hoàng gia khai chi tán diệp, sinh con nối dõi mà thôi.
Vốn dĩ hoàng thất người đã ít, thành ra sau chuyện này, hoàng đế liền sinh lòng bất mãn với Hoàng hậu.
Đúng vào lúc ấy, cả hoàng thành như bỗng nổi lên một cơn gió. Chỉ sau một đêm, lời đồn về việc Thái tử điện hạ tàn hại dân nữ đã lan khắp toàn thành.
Đủ mọi phiên bản đều có, lại còn kể rành rọt tên họ, địa chỉ, nghe như thật đến mức không thể chối cãi.
Ban đầu hoàng đế chỉ cho rằng có kẻ cố ý bôi nhọ Thái tử, nên chỉ hạ lệnh cấm dân gian truyền miệng. Nào ngờ về sau lời đồn càng lúc càng rộ, thậm chí còn có người tự xưng là thân nhân của nạn nhân đến gõ trống kêu oan, lúc ấy người mới thật sự coi trọng, lập tức sai ám vệ điều tra cho rõ.
Mà vừa tra ra, lòng hoàng đế đã lạnh đi vài phần.
“Bốp!”
Thái tử đang quỳ dưới đất, một quyển tấu chương đã bị ném thẳng vào mặt hắn.
“Chính ngươi tự nhìn đi, trên triều đình bọn họ buộc tội ngươi thế nào! Phẩm hạnh bại hoại, tàn nhẫn vô đạo, không xứng gánh vác trọng trách quốc gia!” Hoàng đế giận đến không nén nổi.
Trong lòng Thái tử hoảng loạn. Dạo gần đây hắn cũng đã nghe không ít lời đồn. Những chuyện kia hắn vốn tưởng mình che giấu rất kín, rốt cuộc vì sao lại truyền ra ngoài được?
Tuyệt đối không thể thừa nhận!
Thái tử dập đầu với hoàng đế: “Phụ hoàng, nhi thần oan uổng. Nhất định là có kẻ vu hãm nhi thần, xin phụ hoàng tra rõ!”
“Oan uổng?” Hoàng đế cười lạnh một tiếng, ném thêm một phần đồ vật tới trước mặt Thái tử, “Chính ngươi tự nhìn đi!”
Thái tử đưa tay cầm lấy, chỉ mới liếc qua một cái, tay đã bắt đầu run lên. Trên đó ghi chép rõ ràng thời gian, địa điểm, từng chuyện một rành mạch vô cùng, đều là những việc người tự cho là đã làm hết sức kín kẽ.
Hóa ra phụ hoàng đã sớm điều tra rõ ràng mọi chuyện.
“Duyên Hưng, ngươi thật khiến trẫm thất vọng!”
Việc này cuối cùng khép lại bằng việc hoàng đế đè xuống toàn bộ tấu chương buộc tội Thái tử, lại phạt Thái tử cấm túc một tháng.
Thế nhưng sóng gió trên triều vừa lắng xuống, lời đồn trong dân gian lại không sao ngăn nổi. Chỉ trong một thời gian ngắn, danh tiếng của Thái tử trong dân gian đã tụt xuống mức thấp nhất từ trước tới nay.
“Đi tra xem, tin tức này là do ai tung ra?” Cơ Ngọc đứng đó, cả người tựa như một cây trúc xanh, cao ráo thẳng tắp.
“Hồi chủ tử, thuộc hạ tra không ra.” Thân ảnh quỳ trước mặt Cơ Ngọc cúi đầu đáp.
Cơ Ngọc trầm ngâm. Đám ám vệ này là tiên hoàng hậu để lại cho hắn. Mấy năm nay, dưới sự gây dựng của hắn, thực lực của họ đã tiến thêm một bước, so với ám vệ bên cạnh hoàng đế cũng chẳng hề kém cạnh. Vậy mà lại có thứ ngay cả bọn họ cũng không tra ra được?
“Tin tức ấy giống như tự nhiên mà xuất hiện, không tra ra bất cứ dấu vết nào.”
“Được, ta biết rồi.” Cơ Ngọc phất tay cho người lui xuống.
“Di? Thật khéo.” Cố Thịnh Nhân mở to hai mắt.
Cơ Ngọc nhìn vẻ kinh ngạc của nàng, trong lòng thầm nghĩ: [Nào phải trùng hợp, ta vốn là vì ngươi mà tới.]
Hôm nay hắn mặc cẩm y thắt đai ngọc, trông chẳng khác nào những công tử thế gia cao quý. So với dáng vẻ áo xanh ngày trước, lại càng nhiều thêm mấy phần hơi thở phàm trần.