NPC Phim Kinh Dị Phát Điên Trong Trò Chơi Kinh Dị

Chương 4: Map 1: Họ chết hết rồi, giờ đến lượt em

Trước Sau

break

Cuộc thảo luận trong phòng livestream sôi nổi hẳn lên. Đột nhiên, một thông báo từ người chơi nổi tiếng xuất hiện, lướt qua màn hình, khiến khán giả xôn xao.

 

[Ôi fuck! Đây chẳng phải là Trần Thăng, phó leader của "Phù Sinh Mộng Hoa" sao!]

 

[Wow! Đúng là đại thần Trần Thăng rồi. Đại thần đến đây để tuyển tân thủ à? Anh thấy tân thủ này thể hiện thế nào?]

 

Trần Thăng: [Tôi không đến để tuyển người. Chỉ là tò mò tại sao phó bản này đến giờ vẫn chưa ai vượt qua được. Tân thủ này quá liều lĩnh, nhưng vận may không tệ.]

 

[Đại thần nói chuyện hàm súc quá, người này không phải liều lĩnh, mà là ngốc nghếch!]

 

[Vậy đại thần nghĩ ai mới là kẻ nói dối?]

 

Trần Thăng: [Người đàn ông là kẻ nói dối, chính ông ta đã dùng cà vạt giết người phụ nữ. Còn người phụ nữ là kẻ không phải con người, vì bà ta đã chết rồi.]

 

[??? Đại thần có ý gì? Kẻ nói dối và kẻ không phải con người không phải là một sao?]

 

Trần Thăng: [Nhiệm vụ là "giết kẻ nói dối" (kẻ không phải con người). Phó bản này được gọi là phó bản ma quỷ vì nhiệm vụ của nó rất dễ gây nhầm lẫn. Mọi người khi thấy nhiệm vụ này thường mặc định rằng kẻ nói dối chính là kẻ không phải con người. Nhưng thật ra, hai người này là hai đối tượng khác nhau. Chỉ khi giết cả hai, mới có thể qua phó bản.]

 

[Trời đất, đại thần thật lợi hại! Ai mà nghĩ ra được cơ chứ!]

 

[Nhiệm vụ này thật quá đáng, rõ ràng là muốn đẩy tân thủ vào chỗ chết.]

 

[Đại thần đúng là thần, nói một câu đã sáng tỏ mọi chuyện.]

 

[Nhưng trước đây cũng có người chơi giết cả hai rồi, mà vẫn không qua phó bản.]

 

Trần Thăng: [Có lẽ dụng cụ giết không đúng, cứ xem tiếp đã.]

 

Phòng livestream đang sôi sục, nhưng bên phía Phó Ngôn cũng chẳng yên ả gì.

 

“Tiểu Ngôn, mau lại đây với mẹ, ông ta đã chết rồi, ông ta sẽ làm hại con!”

 

“Tiểu Ngôn, con đừng tin bà ta, bà ta mới là ma, cha sẽ bảo vệ con.”

 

“…”

 

Cặp vợ chồng cãi nhau không ngớt, ai cũng cố gắng khiến Phó Ngôn tin vào mình.

 

Phó Ngôn bị tiếng cãi nhau làm đau đầu, đành vỗ vỗ bọn họ, cố gắng ngăn lại.

 

Nhưng cặp vợ chồng kia đã lao vào cuộc cãi vã, hoàn toàn phớt lờ Phó Ngôn.

 

Haizz, đều là NPC cả mà! Vốn định hòa thuận sống chung nhưng mấy người thật sự nói nhiều quá.

 

Phó Ngôn nhấc chân, đá mạnh một cú vào cửa phòng ngủ.

 

Đúng lúc hai người đang tranh luận gay gắt, chợt nghe "rầm" một tiếng lớn bên cạnh.

 

Cả hai bị dọa sợ, quay đầu nhìn thì thấy cửa phòng ngủ đã bị đá thành hai mảnh.

 

Họ theo bản năng nhìn về phía kẻ gây ra chuyện: Phó Ngôn.

 

Chỉ thấy anh khoanh tay trước ngực, mặt lạnh tanh: “Hay hai người đánh nhau luôn đi.”

 

Người đàn ông: …

 

Người phụ nữ: …

 

Khán giả livestream: …

 

[Tôi có nghe nhầm không? Anh ta vừa đề nghị NPC của game kinh dị đánh nhau đó hả!]

 

[Tân thủ này điên rồi chắc, dám bảo NPC đánh nhau! Không muốn sống nữa à?!]

 

[Ờ thì… Không ai thấy cú đá phá cửa của anh ấy ngầu lắm sao?]

 

[Cú đá đó đúng là ngầu, nhưng không cứu nổi hành vi khó hiểu như thiếu não của anh ta.]

 

Cùng lúc đó, trong đầu Phó Ngôn vang lên hai âm thanh thông báo.

 

[Đinh! Điểm sợ hãi +5.]

 

[Đinh! Điểm sợ hãi +5.]

 

Phó Ngôn kiểm tra giá trị kinh dị của mình, tổng cộng là 149 điểm.

 

2 điểm sợ hãi này tăng lên khi anh đá cửa.

 

Khà khà, hóa ra dọa NPC ở đây có thể tăng điểm sợ hãi!

 

Tầm nhìn của anh bỗng trở nên rộng mở.

 

Gương mặt lạnh lùng của Phó Ngôn bỗng chốc nở nụ cười rạng rỡ. Anh hớn hở nhìn về phía cặp vợ chồng.

 

Cặp vợ chồng bị ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn đến sởn gai ốc, không hẹn mà cùng lùi lại nửa bước.

 

[Tân thủ này cười như kẻ biến thái ấy.]

 

[Cặp vợ chồng này lùi nửa bước thật lòng luôn sao?]

 

Lúc này, số người xem livestream đã vượt quá 30 ngàn. Mọi người đều cảm thấy mâu thuẫn trước một Phó Ngôn lúc thì rụt rè đến khó tin, lúc lại hành xử ngớ ngẩn một cách khó hiểu. Rốt cuộc anh chàng tân thủ này muốn làm gì?

 

Làm gì à?

 

Đương nhiên là kiếm thêm điểm sợ hãi rồi.

 

Cốt truyện trong phó bản đã hoàn thành, giờ là lúc anh vượt ải.

 

“Hy vọng trước khi tôi ra ngoài, hai người có thể cãi ra kết quả.” Phó Ngôn lấy quả táo từ túi ra, nhét vào tay người đàn ông, rồi xoay người đi vào bếp.

 

Người đàn ông cầm quả táo, ngơ ngác không hiểu gì.

 

Người này sao không chơi theo kịch bản gì hết vậy?!

 

Trong bếp, cậu bé ôm đầu gối, co ro ở góc tường, hoảng sợ nhìn con dao trên thớt.

 

Thấy Phó Ngôn bước vào, cậu bé lập tức lao đến, ôm lấy cánh tay anh, run rẩy: “Anh ơi, cha mẹ thế nào rồi?”

 

Phó Ngôn xoa xoa cái đầu tròn mũm mĩm của cậu bé, nở một nụ cười vô cùng tàn nhẫn: “Họ chết hết rồi, giờ đến lượt em.”

 

Nói xong, không đợi cậu bé phản ứng, anh cầm con dao trên thớt, chém thẳng xuống đỉnh đầu cậu bé.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc